Người phụ nữ 'mót' áo quần giữa Sài Gòn: Hành trình kiếm sống và san sẻ hy vọng
Vào một tối cuối năm Ất Tỵ 2025, khi không khí tết đã tràn ngập khắp phố phường Sài Gòn, tiếng nhạc xuân vang lên rộn ràng, phóng viên bắt gặp hình ảnh một người phụ nữ nhỏ bé ngồi bên góc đường Lý Thường Kiệt (quận 11 cũ, TP.HCM). Bên cạnh bà là những túi nilon căng phồng, lẫn lộn chai nhựa, lon bia và từng bịch quần áo đủ màu. Giữa dòng người hối hả mua sắm cuối năm, hình ảnh ấy lặng lẽ như một nốt trầm, gợi lên câu chuyện về sự kiên cường và lòng nhân ái.
Bà Trần Thị Huệ: Hành trình 9 năm kiếm sống ở thành phố lớn
Người phụ nữ ấy là bà Trần Thị Huệ (63 tuổi, quê tỉnh Bắc Ninh). Bà vào TP.HCM cùng chồng đã 9 năm, và trong chừng ấy thời gian, bà đã làm đủ nghề từ lao công, rửa chén thuê, dọn nhà theo giờ, lượm ve chai đến công việc 'mót' áo quần. Bà cười hiền khi nhắc đến chữ 'mót', rồi giải thích rằng đó là việc lựa lại những đồ người ta cho. 'Nhiều người họ không mặc nữa, thấy tôi khổ quá thì họ kêu vô coi cái nào còn mặc được thì lấy. Có khi mấy cửa hàng quần áo tồn hàng lâu quá, bán không được, họ cũng gọi tôi vô dọn phụ, rồi cho lại ít đồ', bà kể lại với giọng trầm ấm.
Công việc 'mót' đồ: Tỉ mỉ, kiên nhẫn và đầy nhọc nhằn
Công việc 'mót' đồ của bà Huệ không đơn giản chỉ là nhận đồ rồi đem bán. Đó là cả một chuỗi công việc tỉ mỉ, đòi hỏi sự kiên nhẫn và đầy nhọc nhằn. Mỗi tuần vài lần, bà đẩy chiếc xe cà tàng len lỏi qua các con hẻm, ghé từng cửa hàng quen ở chợ Tân Bình. Có nơi gọi bà đến gom đồ tồn, có nơi bà chủ chỉ vào mấy bao tải: 'Cái nào còn được thì lấy'. Bà ngồi xổm giữa nền gạch lạnh, mở từng bịch, giũ từng chiếc áo với sự cẩn thận tối đa.
Áo rách tay, bà bỏ đi; quần sờn gấu, bà xếp riêng; áo còn mới 70-80%, bà giữ lại. Đồ còn nguyên tem nhưng lỗi mốt cũng được bà chọn lọc. 'Tôi phải coi kỹ lắm, người nghèo mua đồ của mình, nếu về mặc vài bữa đã rách thì tội họ. Mình bán rẻ, nhưng không thể bán đồ không mặc được', bà Huệ chia sẻ với sự chân thành. Những chiếc áo được bà 'mót' rồi mang về phòng trọ sẽ tiếp tục trải qua một vòng phân loại nữa, với đồ trẻ em xếp riêng, đồ còn mới xếp riêng, và đồ cần may lại thì bà tỉ mỉ tự khâu bằng kim chỉ.
Căn phòng trọ 15 m2: 'Kho hy vọng' giữa lòng thành phố
Căn phòng trọ 15 m2 trên đường Bảy Hiền (phường Bảy Hiền, quận Tân Bình cũ) của bà Huệ gần như không còn lối đi. Bên vách tường là từng chồng áo quần cao quá đầu người, khiến bà nói vui: 'Nhà tôi nhìn như cái kho hàng thu nhỏ'. Nhưng với bà, đó là 'kho hy vọng', nơi chứa đựng những cơ hội kiếm sống và san sẻ với người khác.
Bà Huệ bán đồ với giá rất rẻ: đồ mới 70-80% chỉ 2.000-3.000 đồng/cái, đồ mới hơn thì 5.000-10.000 đồng. 'Có khi thấy người ta khổ quá, tôi cũng không nỡ lấy tiền. Mình nghèo cũng nghèo rồi, khổ cũng khổ rồi. Tôi được người ta giúp thì tôi san sẻ lại', bà cười hiền khi nói về triết lý sống của mình. Khách của bà chủ yếu là lao động tự do, công nhân, người nhặt rác, người bán vé số, và cả những nhóm thiện nguyện mua số lượng lớn để phát cho người vô gia cư.
Cuộc sống bấp bênh và những mùa tết xa quê
Một ngày của bà Huệ bắt đầu từ 6 giờ sáng và kết thúc vào rạng sáng hôm sau, với công việc nhặt ve chai và bán quần áo. 'Mỗi kg bịch nilon đen, vựa ve chai mua với giá 5.000 đồng. Ít lắm, nhưng không làm thì không có ăn', bà tâm sự. Có hôm may mắn, bà kiếm được vài trăm nghìn, nhưng cũng có hôm chỉ bán được một chiếc áo 3.000 đồng.
Đây là năm thứ hai vợ chồng bà ăn tết xa quê, vì không đủ tiền mua vé về. 'Tiền trọ, điện nước, chi phí sinh hoạt mỗi tháng gần 4 triệu đồng, thỉnh thoảng lại gửi cho con cái ít đồng. Giờ về quê nữa thì lấy tiền đâu…', bà Huệ ngậm ngùi. Giữa phố phường sáng rực đèn hoa, bà vẫn ngồi bên những túi quần áo cũ, coi mỗi chiếc áo là một cơ hội nhỏ để kiếm thêm vài nghìn đồng.
Lòng tốt và sự ấm áp giữa thành phố ồn ào
Bà Huệ khoe bao lì xì vừa được một người tốt ghé tặng, và nở nụ cười hiền: 'Tôi sống được ở đây cũng nhờ tình thương và lòng tốt của nhiều người. Có người không quen biết, thỉnh thoảng ghé cho hộp cơm, ổ bánh mì, bao gạo, nhất là dịp tết… để thấy mình không cô đơn giữa thành phố ồn ào và náo nhiệt này'. Ngoài kia, tiếng nhạc xuân vẫn vang lên rộn ràng, nhưng trong căn phòng trọ nhỏ, bà Huệ lặng lẽ gấp lại từng chiếc áo ngay ngắn, như thể mỗi chiếc áo quần còn lành lặn là một mùa xuân chưa kịp cũ - được giữ lại, được nâng niu, và được trao đi thêm một lần nữa.