Vợ tôi vốn là người phụ nữ nhẹ nhàng, yêu cái đẹp. Nhưng từ giữa năm ngoái, cô ấy thay đổi hẳn. Những bộ trang phục công sở hiện đại được thay bằng váy linen mộc mạc, ống rộng. Cô ấy còn làm đồ thủ công để bán. Ban đầu tôi ủng hộ, nghĩ đó là cách cân bằng cuộc sống. Cuối tuần, nhà cửa thoang thoảng mùi tinh dầu, nhạc không lời êm dịu.
Cô ấy dành hàng giờ xem video phong cách đồng quê, đắm chìm trong những thước phim êm đềm, ánh sáng trong trẻo. Cô ấy gọi đó là hành trình chữa lành và tìm lại chính mình.
Khao khát về làng quê hẻo lánh
Vợ tôi khao khát được về làng quê hẻo lánh để làm nông dân, chữa lành tâm hồn. Nhưng ranh giới giữa sở thích và ám ảnh dần bị xóa nhòa. Cô ấy không còn quan tâm đến chuyện thăng tiến, lơ đễnh với bài vở của con. Mỗi bữa cơm tối, chủ đề duy nhất là: "Hay mình bán căn hộ này đi anh? Mình dọn về quê, cất nếp nhà gỗ, tự trồng rau, nuôi gà".
Tôi luôn mềm mỏng phân tích: cuộc sống nông nghiệp không phải là thước phim đã qua chỉnh sửa. "Em nghĩ chỉ cần gieo hạt là rau mọc, nuôi gà là tự cấp tự túc? Nông nghiệp đòi hỏi mồ hôi, bài toán kinh tế khắt khe", tôi nói. Nhưng cô ấy gạt đi, tin rằng chỉ cần yêu thiên nhiên là đủ.
Vợ tôi vẽ ra bức tranh hoàn mỹ: sáng ngắm sương mù, chiều thêu thùa, con chạy nhảy tự do giữa đồi chè, không áp lực điểm số, không nhồi nhét tiếng Anh. Chính cụm từ "không áp lực, không nhồi nhét" khiến tôi nhận ra vợ đang mượn cớ sống tối giản để trốn tránh trách nhiệm.
Đỉnh điểm rạn nứt
Cuối tuần trước, khi kiểm tra sổ tiết kiệm để đóng học phí song ngữ cho con trai lớn, tôi phát hiện một khoản tiền lớn đã được rút. Vợ tôi điềm nhiên: "Em đã đặt cọc một mảnh đất rẫy. Tháng sau mình chuyển trường cho con. Em không thể để các con lớn lên trong bức tường bê tông".
Tôi lặng người. Tuổi thơ thực sự là gì? Có phải là tước đi môi trường giáo dục trọn vẹn mà chúng tôi đã chắt bóp từng đồng để xây dựng? Hai đứa trẻ đang háo hức với lớp lập trình, say mê thuyết trình tiếng Anh cùng bạn quốc tế. Bứt chúng ra khỏi hệ sinh thái ấy, đưa về nơi thiếu thốn cơ sở vật chất, y tế, giáo dục chưa đồng bộ, liệu có phải là chữa lành hay làm lỡ dở hành trình trưởng thành?
Sự tự do mà cô ấy hứa hẹn chỉ là tự do trong giấc mơ lãng mạn của riêng cô ấy. Sống chậm không đồng nghĩa với bước thụt lùi, và tình yêu thiên nhiên không thể thay thế tấm hộ chiếu tri thức giúp con vững vàng bước ra thế giới.
Căn hộ của chúng tôi bao trùm sự im lặng căng thẳng. Vợ tôi giam mình trong phòng, cặm cụi với đồ thủ công, trách tôi khô khan, thực dụng. Còn tôi, ngồi nhìn hai đứa trẻ say ngủ bên những cuốn sách ngoại ngữ dang dở, lòng trĩu nặng. Tôi yêu vợ, trân trọng sự bình yên trong tâm hồn cô ấy. Nhưng tôi là người cha, không thể gật đầu để cô ấy mang tương lai, cơ hội của con ra làm chất liệu cho thước phim đồng quê ảo ảnh.
Làm sao để kéo vợ tôi trở lại mặt đất thực tại một cách êm ái, trước khi những quyết định cảm tính lấn át tất cả nền tảng chúng tôi đã cùng xây dựng?



