Sau hơn 20 năm không mang thai, chị H.A. (47 tuổi, Hà Nội) bất ngờ phát hiện có con. Chị chia sẻ câu chuyện vượt qua thai kỳ nguy cơ cao để sinh con gái khỏe mạnh.
Phát hiện mang thai ở tuổi 47
Chị H.A. sinh năm 1979, đã có hai con trai lớn, một đứa học đại học, một đứa đã trưởng thành. Suốt 21 năm, vợ chồng chị không dùng biện pháp tránh thai nhưng không có thêm lần mang thai nào. Chị thường đùa: 'Chắc cơ thể mình miễn nhiễm rồi'. Khi cơ thể thay đổi, chị không nghĩ đến mang thai cho đến khi que thử hiện hai vạch. 'Tôi ngồi lặng người, không khóc, không cười, chỉ thấy tim đập rất nhanh', chị nhớ lại.
Đối mặt với nỗi sợ và nguy cơ
Điều đầu tiên chị nghĩ là liệu con có bình an không, vì tuổi cao tiềm ẩn nhiều nguy cơ: dị tật thai nhi, tiểu đường thai kỳ, tiền sản giật, sinh non. Chị gọi cho người bạn bác sĩ và nhận được lời động viên: 'Nếu con đã chọn đến với cậu thì mình sẽ cùng cậu giữ con'. Hôm sau, chị đến Bệnh viện Phụ sản Hà Nội gặp ThS.BSCKII Nguyễn Thị Minh Thanh, Trưởng khoa Khám Chuyên gia. Bác sĩ phân tích kỹ các nguy cơ và nói: 'Nguy cơ cao không có nghĩa là mình sẽ bỏ cuộc. Điều quan trọng là mình biết để đồng hành cùng nhau từ thật sớm'. Câu nói đó đã thay đổi tâm trạng chị.
Hành trình thai kỳ đầy thử thách
Đến tuần thứ 12, kết quả sàng lọc cho thấy chị thuộc nhóm nguy cơ cao tiền sản giật. Bác sĩ Thanh lập tức xây dựng kế hoạch điều trị dự phòng, hướng dẫn tỉ mỉ từng loại thuốc, mốc theo dõi và tái khám. Mỗi lần chị hoang mang, bác sĩ lại giúp chị bình tĩnh. Ở tuần thứ 31, chị đau bụng dữ dội phải nhập viện cấp cứu nhưng không tìm ra nguyên nhân sản khoa. Đến tuần thứ 35, cổ tử cung mở 1 cm, chị phải nhập viện. Bác sĩ Thanh động viên: 'Bình tĩnh nhé. Chúng ta sẽ giữ em bé được thêm ngày nào thì quý ngày đó'. Chị nằm viện và mỗi sáng thức dậy chỉ hạnh phúc khi biết con vẫn bình yên trong bụng.
Khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa
Ở tuần thai 38 tuần 4 ngày, chị sinh con gái nặng 3,4 kg khỏe mạnh tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. ThS.BSCKII Đỗ Khắc Huỳnh trực tiếp đón bé chào đời. Chị ôm con vào lòng, nước mắt trào ra: 'Hai mươi mốt năm trước, tôi từng ôm cậu con trai đầu lòng như thế. Hai mươi mốt năm sau, cuộc đời lại cho tôi được làm mẹ thêm một lần nữa'. Chị gửi lời cảm ơn tới các bác sĩ và đội ngũ bệnh viện đã đồng hành. 'Tôi chưa từng dũng cảm. Điều khác biệt duy nhất là trên hành trình ấy, tôi chưa bao giờ phải bước đi một mình', chị chia sẻ.



