Minh họa: Văn Nguyễn
Vừa sáng vừa tối
Những ô cửa rọi ánh đèn chen cùng nắng chiều sắp tắt, màu vàng rượm đang lem khuất những chiếc lá bắt đầu ngủ. Ô cửa như một bàn cờ cược số phận đã mất nụ cười, đánh đố tiếng thở co rít, âm thanh nhùng nhằng giấu gai nhọn đau.
Ở đây yên tĩnh quá, chỉ có những bước chân tập đi trên hành lang vắng, không khua guốc mộc, không vang tiếng giày, cái lết nặng nhọc nghiêng ngả. Hành lang bắt đầu nhiều gió, nhiệt kế ba mươi sáu độ tuột vài vạch, người thở như cá mắc cạn.
Trăng mùng tám một liềm cong nhạt góc trời xa, chắc đang ngóng con diều màu hổ phách tung tăng trên cánh đồng vừa gặt. Mùi rượu và mùi cồn không giống nhau, anh giống cái bóng người đàn ông vừa khuất bên kia cầu thang tối.
Thêm nhiều ô cửa sáng đèn, bóng lạ dáng lạ nhập nhoạng, một cơn lốc vừa làm rớt chậu hoa hồng trên lan can. Ngày mai chỗ này sẽ có một loài hoa khác, đàn ông muôn đời không biết để trống trái tim mình.



