Bài học về tình yêu đích thực từ cụ bà 85 tuổi trong mùa Valentine
Bài học tình yêu từ cụ bà 85 tuổi mùa Valentine

Bài học về tình yêu đích thực từ cụ bà 85 tuổi trong mùa Valentine

Trong chuyến về quê ăn Tết, tôi đi dọc con đường quen thuộc từ thuở nhỏ và gặp bà Sáu, người hàng xóm với giọng Quảng rổn rảng nghe thật thương. Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, cười hóm hỉnh hỏi: "Mi ngoài bốn mươi rồi, có tính yêu đương, lập gia đình chi không?". Tôi cười hì hì, chống chế rằng mình già rồi, không còn nghĩ đến chuyện yêu đương nữa. Bà đánh nhẹ vào tay tôi, lắc đầu: "Bậy nghe, tuổi mô cũng yêu".

Valentine và ký ức tình yêu vượt thời gian

Năm nay, lễ Tình nhân sát Tết Nguyên đán, nhiều người yêu nhau nhưng lại đón lễ ở xa. Hình ảnh làm tôi xúc động nhất trong mùa lãng mạn này chính là mái đầu bạc của bà Sáu và ánh mắt sáng lên khi bà nhắc đến ông, người đã đi trước bà vài năm. Ở tuổi 85, bà vẫn nói về tình yêu như thể nó chỉ vừa mới hôm qua, một cảm xúc tươi mới và sống động.

Thời của bà, yêu khác lắm. Không có tin nhắn, không có những cuộc gọi xuyên đêm, cũng không có mạng xã hội để xác nhận rằng hai người thuộc về nhau. Đó là những năm tháng đất nước còn chia cắt, với những chuyến đi chưa biết ngày về và nỗi sợ thường trực có thể nhận tin dữ bất cứ lúc nào. Ông đi, bà ở lại, khoảng cách giữa họ là những vùng bom đạn, là ranh giới mong manh giữa sống và chết. Thế nhưng, ông bà vẫn yêu, vẫn hẹn nhau một ngày hòa bình.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Tình yêu như một dòng chảy bền bỉ

Bà kể lại, ngày tiễn ông, hai người đều giấu nước mắt, chỉ dám nói với nhau một câu rất khẽ: "Ráng sống, ráng trở về". Khi hòa bình đến, ông trở về, họ cưới nhau, dựng một mái nhà, sinh con và nuôi con trong những năm tháng chật vật. Rồi tuổi già và bệnh tật ập đến, ông lại đi trước. Bà nói nhẹ tênh: "Ổng đi trước để chờ tau, sau ni cũng gặp lại".

Tôi hiểu vì sao bà có thể quả quyết rằng tuổi nào cũng yêu. Với thế hệ của bà, tình yêu không phải là một khoảnh khắc bùng lên rồi tắt ngấm. Đó là một dòng chảy dài, len qua tuổi trẻ, qua trung niên, và kéo dài đến tận khi người ta chuẩn bị rời khỏi cuộc đời này. Người mình thương có thể không còn hiện diện bằng thân xác hữu hình, nhưng vẫn ở đó, trong ký ức, trong thói quen, và trong cách ta sống những ngày còn lại.

Sự khác biệt giữa cách yêu xưa và nay

Nhìn lại hiện tại, tôi thấy cách yêu của chúng ta đã thay đổi rất nhiều. Người trẻ ngày nay gặp nhau nhanh, mở lòng nhanh, và đôi khi rời nhau cũng nhanh. Mọi thứ diễn ra trong một thế giới có quá nhiều lựa chọn. Chỉ cần một cái chạm tay vào màn hình, ta có thể bắt đầu một cuộc trò chuyện mới, một mối quan hệ mới, một hy vọng mới. Sự phong phú ấy đem lại tự do, nhưng cũng khiến người ta dễ ngộ nhận rằng tình yêu luôn có thể thay thế.

Tôi từng nghe không ít bạn trẻ nói rằng hết yêu thì thôi, níu kéo làm gì. Lý lẽ ấy không sai, bởi tình cảm không thể cưỡng ép. Nhưng tôi vẫn tự hỏi, có bao nhiêu cuộc chia tay đến từ việc thật sự hết yêu, và có bao nhiêu đến từ việc người ta ngại đi qua một đoạn đường gập ghềnh. Chúng ta quen thay điện thoại khi máy chậm, đổi công việc khi thấy không vui, rời một nơi ở khi không còn tiện, nên đôi khi vô thức áp dụng cách ấy cho cả tình yêu. Hễ trục trặc là nghĩ đến rời đi, thay vì sửa chữa.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Trân trọng và kiên nhẫn: bài học từ thế hệ trước

Trong khi đó, nhìn về phía ông bà, tôi thấy một mẫu số khác. Họ yêu trong thiếu thốn, nên mỗi cơ hội có nhau đều trở nên quý giá. Họ không có nhiều lựa chọn, nên lựa chọn nào đã đưa ra thì cố giữ đến cùng. Sự chân tình ấy, đôi khi không đến từ triết lý cao siêu, mà từ ý thức rằng mất nhau là mất thật, không có phương án dự phòng.

Tôi không nghĩ ta cần phải sống lại những năm tháng khắc nghiệt để hiểu giá trị của tình yêu. Nhưng có lẽ ta có thể học ở họ khả năng trân trọng. Trân trọng một buổi tối ngồi cạnh nhau mà không bị điện thoại chia cắt. Trân trọng việc vẫn còn có thể nói lời xin lỗi khi lỡ làm đau người kia. Trân trọng cơ hội được chăm sóc nhau khi còn kịp.

Yêu cho đàng hoàng: thông điệp từ bà Sáu

Ngày Tình yêu (14/2), nếu chỉ dừng ở hoa và quà, sẽ qua nhanh như mọi ngày lễ khác. Nhưng nếu coi đó là dịp để nhìn lại cách mình đang yêu, đó có thể trở thành một điểm tựa. Ta có đang yêu thương cho đàng hoàng không, như lời bà Sáu dặn tôi trước lúc chia tay. Thương cho đàng hoàng nghĩa là không lợi dụng, không hời hợt, không bước vào đời nhau chỉ để lấp đầy cô đơn nhất thời. Thương cho đàng hoàng cũng là khi khó khăn đến, ta không vội vàng tìm cửa thoát.

Có thể người trẻ hôm nay sẽ nói, như vậy là đòi hỏi quá nhiều. Cuộc sống hiện đại tạo ra áp lực khác, nhịp điệu khác, những va đập khác. Tôi đồng ý. Nhưng chính vì thế, một tình yêu đủ sâu sắc và bền lâu lại càng trở nên quý hiếm. Nó giống như mỏ neo giữ con thuyền không bị cuốn đi giữa quá nhiều biến động.

Kết: ánh mắt sáng và niềm tin bất diệt

Tôi nhớ ánh mắt bà Sáu khi nói về ông. Không có bi lụy, chỉ có niềm tin lặng lẽ rằng rồi sẽ gặp lại. Một đời người, đi qua bao nhiêu dâu bể, cuối cùng vẫn giữ được ánh nhìn ấy cho một người khác.

Chiều cuối năm ở quê, tôi nghe nhạc xuân và nhạc tình, rồi lại nhớ lời người bà ở tuổi xưa nay hiếm vẫn còn minh mẫn để nói về tình yêu: "Có thương ai thì thương cho tới". Tôi gật đầu, mà trong lòng thấy mình nhỏ lại. Hóa ra bài học về tình yêu đôi khi không nằm trong những cuốn sách dày, cũng không nằm ở các thông điệp lãng mạn kinh điển nào, mà ở cách một cụ bà 85 tuổi vẫn kiên nhẫn giữ một chỗ cho người đã đi xa.

Valentine của tôi năm nay, vì thế, không còn là câu hỏi phải tặng gì mà là câu hỏi mình có đủ can đảm để ở lại với một người, lâu như cách ông bà Sáu đã từng không. Nếu một ngày nào đó, khi tóc cũng bạc đi, tôi vẫn có thể kể về người mình thương với đôi mắt sáng, thì có lẽ, tôi đã hiểu được phần nào thế nào là yêu.