Người chồng từng nghĩ xây được căn nhà lớn là sẽ giữ được cả gia đình dưới một mái ấm. Nhưng chỉ một câu nói của bố với con dâu trong ngày giỗ đã khiến anh bắt đầu nghi ngờ giấc mơ suốt 5 năm của mình.
Bảy năm hôn nhân và giấc mơ xây nhà
Tôi cưới vợ đến nay đã được 7 năm. Ngày em bước về làm dâu, cả gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bố mẹ. Mái ngói đã bạc màu, tường loang lổ từng mảng vôi, nhưng với tôi đó là mái ấm. Vì ở đó có đủ bố mẹ, có vợ và sau này sẽ có những đứa con.
Hai năm sau ngày cưới, vợ sinh cho tôi một cô con gái. Con bé vừa biết gọi tiếng "bố" thì tôi quyết định đi lao động ở nước ngoài. Người ta bảo đàn ông lấy vợ rồi còn đi xa là thiệt thòi cho cả hai. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cố vài năm, sau này cả nhà sẽ sống sung túc hơn.
Ở nước ngoài, tôi gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày làm trong xưởng, tối tranh thủ tăng ca, cuối tuần ai thuê gì làm nấy. Có những hôm mệt đến mức vừa ăn cơm vừa ngủ gật, nhưng cứ nghĩ đến căn nhà mới là tôi lại có thêm động lực.
Cuộc sống dưới mái nhà cũ qua lời vợ
Mỗi tối, tôi đều gọi về nhà. Bố mẹ vẫn khỏe, con gái ngày một lớn, còn vợ lúc nào cũng cười bảo ở nhà mọi thứ đều ổn. Tôi tin tất cả những điều mình nhìn thấy qua màn hình.
Đúng 5 năm sau, tôi trở về. Việc đầu tiên tôi làm là lấy sổ tiết kiệm ra tính toán. Số tiền tích góp đủ để phá căn nhà cũ và xây một căn nhà 2 tầng khang trang. Tôi còn hí hửng tìm mẫu nhà trên mạng, bàn với bố mẹ chỗ nào làm phòng khách, chỗ nào làm phòng của con gái.
Bố tôi cười suốt cả buổi. Ông bảo cả đời chưa bao giờ dám nghĩ có ngày con trai xây được nhà to như vậy. Mẹ tôi thì đi khoe với mấy bác hàng xóm rằng cuối năm sẽ có nhà mới. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, tôi thấy bao năm xa nhà của mình cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Tối hôm ấy, tôi hào hứng kể kế hoạch với vợ. Tôi tưởng em sẽ vui như tôi. Không ngờ em chỉ ngồi im, rất lâu mới khẽ nói một câu: "Hay mình đừng xây ở đây nữa anh?"
Tôi ngạc nhiên nhìn vợ. Em bảo số tiền này nên mua một mảnh đất nhỏ trước. Sau đó hai vợ chồng gom góp thêm rồi xây một căn nhà vừa đủ ở. Còn bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ, mình vẫn qua lại chăm nom như bình thường.
Ngày giỗ và lời đuổi thẳng mặt con dâu
Cho đến một ngày, nhà tôi có đám giỗ. Họ hàng về rất đông, người ngoài sân, người trong bếp, tiếng cười nói rộn ràng cả căn nhà cũ. Bất ngờ, tôi nghe dưới bếp có tiếng nói lớn. Ban đầu chỉ là vài câu qua lại. Nhưng càng lúc giọng mẹ tôi và vợ càng căng thẳng hơn. Tôi vừa đứng dậy thì bố tôi từ trong nhà bước ra.
Ông chỉ thẳng vào mặt vợ tôi, giọng đầy tức giận: "Mày là con dâu mà dám cãi mẹ chồng à? Không ở được thì ra khỏi nhà tao". Mọi người ai nấy đều như chết lặng. Những người họ hàng đang cười nói cũng im bặt. Vợ tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu rồi lặng lẽ đi vào phòng. Tôi nhìn theo mà trong lòng nặng trĩu.
Nỗi lòng của người vợ suốt 5 năm
Đêm ấy, khi con gái đã ngủ, tôi chủ động ngồi xuống cạnh vợ. Tôi bảo em đừng để bụng lời bố. Tôi còn nói bố chỉ nóng giận nhất thời, vài hôm rồi sẽ quên thôi.
Vợ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ nữa, mà giống như một người đã mệt mỏi đến mức chẳng còn muốn giải thích. Rồi em khẽ hỏi: "Anh có biết vì sao em muốn ở riêng không?".
Em kể, suốt 5 năm tôi đi nước ngoài, chưa một lần em dám kể những chuyện trong nhà. Mỗi lần tôi gọi điện, em chỉ nói mọi người đều khỏe vì sợ tôi phân tâm. Em muốn tôi yên tâm kiếm tiền, chứ không muốn mang thêm gánh nặng.
Em bảo thật ra chẳng có chuyện gì quá lớn. Chỉ là những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nay ăn rau gì, nấu món gì, dạy con ra sao, đi đâu, về lúc mấy giờ... em đều phải nhìn ý bố mẹ trước.
"Ở đây, em chưa từng được tự quyết một việc gì. Đến cả cái rèm cửa em muốn thay, em cũng không dám tự mua. Nếu trái ý, bố sẽ nói em không ở được thì ra khỏi nhà".
Giữa hiếu thảo và hạnh phúc gia đình
Tôi im lặng. Em lại nói tiếp: "Em không trách bố mẹ. Mỗi thế hệ có một cách nghĩ, cách sống riêng. Nhưng em luôn có cảm giác mình đang ở nhờ trong nhà bố mẹ chồng".
Bấy lâu nay, tôi chỉ nghĩ đến việc xây một căn nhà thật đẹp. Tôi chưa từng nghĩ người phụ nữ ngủ cạnh mình mỗi đêm lại không xem nơi đó là nhà. Hóa ra, cùng sống chung nhưng cảm nhận của mỗi người lại khác nhau.
Đêm ấy, tôi ra trước sân ngồi rất lâu. Tôi nhìn căn nhà cấp 4 đã gắn bó với tuổi thơ mình. Trong mắt tôi, đó là nơi chứa đầy kỷ niệm. Nhưng trong mắt vợ, có lẽ đó lại là nơi em luôn phải sống bằng sự nhẫn nhịn.
Nếu mua đất, số tiền tôi tích cóp suốt 5 năm sẽ chỉ đủ dựng một căn nhà nhỏ lợp mái tôn. Giấc mơ về căn nhà 2 tầng dành cho bố mẹ sẽ phải gác lại. Tôi cũng sợ hàng xóm sẽ xì xào rằng con trai có tiền rồi chỉ lo tổ ấm riêng, bỏ bố mẹ già ở lại trong căn nhà cũ.
Nhưng nếu vẫn xây nhà trên mảnh đất này, liệu vợ tôi có thật sự hạnh phúc? Một căn nhà có thể rất rộng, nhưng nếu vợ tôi luôn có cảm giác đó không phải nhà mình, liệu nó có còn là tổ ấm?
Một bên là công sinh thành của bố mẹ, một bên là người vợ đã chờ tôi suốt 5 năm và cô con gái cần một mái ấm bình yên. Có lẽ điều khó nhất của một người đàn ông không phải kiếm tiền xây nhà, mà là giữ cho người thân đều cảm thấy mình được yêu thương, che chở.
Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì? Tiếp tục thực hiện giấc mơ xây ngôi nhà lớn để cả gia đình cùng sống, hay mua một mảnh đất nhỏ sống riêng để vợ thoải mái nhưng có thể khiến cha mẹ buồn lòng.
Theo các bạn, ở riêng là bất hiếu hay đôi khi chính khoảng cách vừa đủ mới giúp tình thân được bền lâu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.



