Điều dưỡng nhi: Hành trình 30 năm gắn bó với những thiên thần nhỏ
Điều dưỡng nhi: 30 năm gắn bó với thiên thần nhỏ

Đối với nhiều người, nghề điều dưỡng chỉ đơn thuần là công việc chăm sóc sức khỏe. Nhưng với chị Nguyễn Thế Giang Thanh, điều dưỡng trưởng tại Bệnh viện Phương Nam, đó còn là một cái duyên đặc biệt với những thiên thần nhỏ. Tình yêu với nghề của chị lớn dần qua những buổi thực tập tại bệnh viện, qua từng lần trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Chị nhận ra mình không chỉ hợp với công việc y tế mà còn có một sợi dây liên kết tinh thần vô hình với trẻ em.

Kỷ niệm theo suốt hơn 30 năm làm nghề

“Làm nghề này nhiều khi không nhớ nổi mình đã thức bao nhiêu đêm, nhưng lại nhớ rất rõ nụ cười của những em bé ngày xuất viện. Thấy bé cười là động lực giúp tôi theo nghề hơn 30 năm”, chị Thanh chia sẻ với ánh mắt đầy xúc động.

Trước khi đảm nhận vai trò điều dưỡng trưởng tại Bệnh viện Phương Nam, chị Thanh đã có 15 năm làm việc tại khoa bệnh nặng của một bệnh viện công. Đó là quãng thời gian chị chứng kiến nhiều em bé đứng giữa ranh giới sống và chết, thấu hiểu nỗi đau thể xác lẫn gánh nặng tài chính đè nặng lên vai các bậc cha mẹ.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

‘Siêu năng lực’ chẩn đoán qua nét mặt người mẹ

Kinh nghiệm dày dặn giúp chị sở hữu một “siêu năng lực” đặc biệt: chẩn đoán tình trạng bệnh nhi chỉ qua nét mặt của người mẹ. Với chị, điều dưỡng nhi không chỉ đơn thuần là chăm sóc đứa trẻ, mà còn là chăm sóc tinh thần cho cả gia đình.

“Vô thăm bệnh, chỉ cần nhìn nét mặt người mẹ thôi là chị đoán được sức khỏe đứa bé. Gương mặt tươi tắn là chắc chắn đứa bé khỏe. Còn nếu mẹ đang căng thẳng, nghĩa là em bé chưa bớt bệnh đâu”, chị kể.

Áp lực và sự thấu hiểu trong công việc

Theo điều dưỡng Nguyễn Thế Giang Thanh, nhiều người vẫn nghĩ công việc của điều dưỡng nhi chỉ xoay quanh việc tiêm thuốc, truyền dịch. Nhưng thực tế, phía sau cánh cửa phòng bệnh là một guồng công việc dày đặc và áp lực kéo dài suốt ca trực. Mỗi ngày làm việc của điều dưỡng bắt đầu từ rất sớm bằng việc kiểm tra toàn bộ máy móc, thuốc men, vật tư y tế để đảm bảo mọi thứ luôn sẵn sàng cấp cứu. Từ máy thở, monitor theo dõi, xe tiêm điện cho đến các số thuốc trong tủ trực đều phải được kiểm đếm cẩn thận.

“Chỉ cần có một ca cấp cứu xảy ra là chúng tôi phải trong tư thế sẵn sàng. Không ai được phép chủ quan”, chị Thanh nói.

Chị nhớ lại có những ca sinh non chỉ 30 tuần tuổi, nặng vỏn vẹn 1,2 kg. Đó là một hành trình “giành giật sự sống” kiên trì suốt 2 tháng trời để đưa bé chạm mốc 3 kg – một kỳ tích của cả đội ngũ y bác sĩ và gia đình.

Sau phần bàn giao giữa các ca trực là hàng loạt công việc nối tiếp nhau: tiếp nhận bệnh nhi mới, chăm sóc bệnh nhi đang điều trị, chuẩn bị trước và sau mổ, thực hiện y lệnh, hỗ trợ ăn uống, vệ sinh, theo dõi dấu hiệu sinh tồn…

Nhưng điều khiến điều dưỡng nhi áp lực nhất đôi khi không nằm ở chuyên môn, mà là sự hoảng loạn của người nhà khi con bệnh. Có những em bé chưa biết hợp tác, hay những người mẹ lần đầu có con nên hoảng loạn khi thấy con sốt cao. Những lúc ấy, người điều dưỡng phải là điểm tựa bình tĩnh nhất, vừa thực hiện đúng phác đồ, vừa là người trấn an tâm lý cho phụ huynh.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Nỗ lực triển khai ‘văn hóa tử tế’ trong chăm sóc bệnh nhân

Hiện tại, với vai trò quản lý hơn 170 nhân sự (bao gồm điều dưỡng, hộ sinh, thư ký khoa và hộ lý), chị Thanh là người “giữ lửa” và định hướng lộ trình phát triển cho đội ngũ, đảm bảo chất lượng chăm sóc bệnh nhân lên hàng đầu.

Chị Thanh và các đồng nghiệp đang nỗ lực triển khai “văn hóa tử tế” trong chăm sóc bệnh nhân. Đây là triết lý phụng sự từ tâm, lấy người bệnh làm trung tâm, chăm sóc với sự thấu cảm, tận tâm, trách nhiệm, tôn trọng, thân thiện và tích cực. Đây là giá trị đặc trưng, đồng bộ trên toàn hệ thống y tế Phương Châu nhằm nâng cao chất lượng dịch vụ, kết hợp giữa kỹ thuật y tế chuyên sâu và chăm sóc người bệnh toàn diện.

Chị trăn trở khi xã hội vẫn chưa nhìn nhận đúng về vai trò của điều dưỡng. Với chị, điều dưỡng là những người chủ động theo dõi sát nhất tình trạng của bệnh nhân, là người đầu tiên nhận biết dấu hiệu cảnh báo sớm để chủ động đề xuất những hành động can thiệp. Họ cũng là cầu nối quan trọng giữa bác sĩ với người bệnh. Việc điều dưỡng được trao quyền sử dụng liều thuốc cấp cứu đầu tiên trong thời gian chờ bác sĩ chính là cách để tận dụng “thời gian vàng”, mang lại cơ hội sống cao nhất cho bệnh nhân.

“Điều dưỡng của chúng ta. Tương lai của chúng ta. Trao quyền cho điều dưỡng để cứu sống người bệnh. Tôi rất ấn tượng với thông điệp của Hội đồng Điều dưỡng Quốc tế năm nay”, chị Thanh chia sẻ.

Sau hơn 30 năm làm nghề, trải qua biết bao đêm trực trắng đêm, những áp lực quay cuồng, chị Giang Thanh vẫn chọn ở lại với Khoa Nhi. Bởi lẽ, với chị Thanh, điều dưỡng không chỉ là một công việc kiếm sống, mà là một hành trình của sự thấu cảm, nơi mỗi nụ cười của trẻ thơ, sự an tâm của người bệnh và gia đình chính là phần thưởng lớn lao nhất mà không danh hiệu nào có thể thay thế được.