Thế vận hội mùa Đông đối mặt khủng hoảng tuyết nghiêm trọng
Tại Thế vận hội mùa Đông đang diễn ra, một vấn đề đáng báo động đang thu hút sự chú ý: sự thiếu hụt tuyết tự nhiên. Ở nhiều địa điểm thi đấu, ban tổ chức đã phải sử dụng máy phun tuyết trong nhiều tuần liên tục để bù đắp cho lượng tuyết thiếu trên các đường trượt và khu vực thi đấu. Điều này là cần thiết để đảm bảo một lớp tuyết đủ dày cho vận động viên, nhưng nó cũng dẫn đến chi phí vận hành cho Thế vận hội mùa Đông 2026 gia tăng đáng kể, gây ra phản ứng mạnh mẽ trong dư luận.
Vấn đề không mới và những cảnh báo từ quá khứ
Đây không phải là vấn đề mới. Hai năm trước, CNN đã thực hiện một phân tích chi tiết, nhấn mạnh sự bất khả thi của việc tổ chức Thế vận hội, không chỉ mùa Đông mà cả mùa Hè ở nhiều thành phố. Với Thế vận hội mùa Đông, nền nhiệt tăng cao khiến lượng tuyết sụt giảm nghiêm trọng. Trong khi đó, với sự kiện mùa Hè, nhiều nơi có ngưỡng nhiệt lên tới 40 độ C, gây hại cho cả vận động viên lẫn khán giả, khiến việc đăng cai trở nên khó khăn.
Kết luận từ phân tích này chỉ ra rằng, chỉ có 1 trong số 21 thành phố từng đăng cai Thế vận hội mùa Đông kể từ năm 1924 mới có thể tổ chức lại. Đó là Sapporo, Nhật Bản, nơi có chênh lệch nhiệt độ hàng năm không nhiều, đảm bảo một lượng tuyết đủ dày phục vụ công tác tổ chức.
Những thành phố gặp khó khăn và tác động của nhiệt độ
Nhiều thành phố khác không được may mắn như Sapporo. Ví dụ điển hình là Sochi, Nga. Tại Thế vận hội năm 2014 ở Sochi, tỷ lệ tai nạn và chấn thương cao được cho là do nhiệt độ cao khiến lớp tuyết không đảm bảo chất lượng. "Cảm giác như trượt tuyết trên bùn nhão vậy", Daniel Scott, giáo sư Đại học Waterloo, chia sẻ với CNN. Vì vậy, Sochi cũng khó có thể đăng cai lại Thế vận hội mùa Đông trong tương lai.
Tương tự, những địa điểm sau đây sẽ bị ảnh hưởng bởi nền nhiệt độ tăng cao trong những năm tới, dẫn đến thử thách khi đăng cai Olympic mùa Đông, hoặc chỉ có thể tổ chức với tuyết nhân tạo:
- Chamonix (Pháp)
- Garmisch-Partenkirchen (Đức)
- Sochi (Nga)
- Vancouver (Canada)
- California (Mỹ)
- Sarajevo (Bosnia-Herzegovina)
- Oslo (Na Uy)
Nghiên cứu dự báo viễn cảnh đáng lo ngại đến năm 2050
Nghiên cứu do Đại học Waterloo và Đại học Innsbruck thực hiện đã hé lộ một viễn cảnh đáng báo động. Đến năm 2050, trong số 93 khu nghỉ dưỡng cao cấp trên núi được trang bị cơ sở hạ tầng cần thiết cho các môn thể thao mùa Đông, chỉ còn 52 khu nghỉ dưỡng đạt yêu cầu về độ dày tuyết và nhiệt độ để đăng cai Thế vận hội mùa Đông. Theo nghiên cứu, con số này có thể giảm xuống còn 30 vào năm 2080, cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Giải pháp tuyết nhân tạo và gánh nặng chi phí
Tình thế này buộc các nhà tổ chức phải nghĩ đến phương án sử dụng tuyết nhân tạo, điều kiện cần để mở cửa và duy trì hoạt động kinh doanh trong mùa. Tuy nhiên, phương án này sẽ gây tốn kém đáng kể. Hiện tại, để đảm bảo việc mở cửa một cơ sở du lịch, người ta đã phải chi tới 3 triệu euro cho việc tạo tuyết. Chi phí tuyết riêng lẻ dao động khoảng 3-7 euro mỗi mét khối và được dự đoán sẽ tăng cao trong tương lai.
Có thể dự đoán rằng từ năm 2050 trở về sau, ban tổ chức sẽ phải đội thêm chi phí hàng chục triệu euro để tạo tuyết nhân tạo. Bất kỳ thành phố nào đăng cai Thế vận hội mùa Đông cũng sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng đến gánh nặng tài chính này.
Tương lai bấp bênh của Thế vận hội mùa Đông
Theo công bố của Ủy ban Olympic thế giới, Thế vận hội mùa Đông 2030 sẽ diễn ra ở Pháp và 2034 là Mỹ. Tuy nhiên, sau đó, câu chuyện có lẽ sẽ rất khó lường vì các thành phố sẽ ngày càng dè dặt với sự kiện này do chi phí leo thang và thách thức từ biến đổi khí hậu. Sự thiếu hụt tuyết không chỉ là vấn đề của hiện tại mà còn là mối đe dọa lâu dài đối với tương lai của Thế vận hội mùa Đông trên toàn cầu.



