Wenger im lặng giữa cơn bão FIFA, nguy cơ đánh mất danh tiếng
Wenger im lặng giữa cơn bão FIFA, nguy cơ mất danh tiếng

Trong khi hàng loạt quan chức cấp cao của FIFA tìm cách tạo khoảng cách với Chủ tịch Gianni Infantino giữa cơn bão chỉ trích, Arsene Wenger vẫn chọn sự im lặng. Cựu HLV Arsenal, người giữ vai trò Giám đốc phát triển bóng đá toàn cầu, chưa đưa ra bất kỳ tuyên bố nào về kế hoạch bán 20% cổ phần trong công ty thương mại của FIFA cho nhà đầu tư tư nhân – một dự án đang gây chia rẽ sâu sắc trong làng túc cầu.

Kế hoạch này, được giới thiệu với mục đích tạo thêm nguồn lực cho sự phát triển bóng đá thế giới, đã vấp phải sự phản đối công khai từ UEFA, Liên đoàn bóng đá châu Á và Concacaf. Giám đốc vận hành FIFA Kevin Lamour và cố vấn cấp cao Carlos Cordeiro đều xác nhận họ bị bất ngờ trước đề xuất của Infantino. Wenger có thể cũng nằm trong số những người không biết trước, nhưng với cương vị của mình, ông khó lòng đứng ngoài cuộc.

Wenger – bộ mặt trí thức của FIFA

Trong suốt hơn hai thập niên dẫn dắt Arsenal, Wenger từng được xem là biểu tượng của lối chơi đẹp và sự trung thực trong bóng đá. Chính uy tín đó khiến FIFA quyết định đưa ông vào bộ máy vào tháng 11/2019, một năm sau khi ông rời sân Emirates. Kể từ đó, hình ảnh Wenger bắt tay, mỉm cười bên cạnh Infantino tại các sự kiện lớn như Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos hay trên khán đài World Cup trở nên quen thuộc.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Khi Infantino kỷ niệm 10 năm lãnh đạo FIFA, Wenger ca ngợi vị chủ tịch này là người luôn sẵn sàng tiến về phía trước và tạo ra những sáng kiến mới. Những lời khen đó giúp củng cố hình ảnh một nhà cải cách mà Infantino muốn xây dựng. Nhưng giờ đây, chính sự gắn bó đó khiến dư luận đặt câu hỏi: Wenger biết gì, nghĩ gì và sẵn sàng đứng về phía nào?

Từ “doping tài chính” đến ngồi trong “xe tăng Nga”

Sự tương phản giữa Wenger của Arsenal và Wenger của FIFA ngày càng rõ. Năm 2015, khi còn dẫn dắt Arsenal, ông cảnh báo việc tăng số đội dự World Cup sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe cầu thủ. Nhưng sau khi gia nhập FIFA, ông lại trở thành người ủng hộ các kế hoạch mở rộng giải đấu, gần nhất là World Cup 2026 với 48 đội tuyển.

Trước đó, Wenger từng dùng khái niệm “doping tài chính” để chỉ trích Chelsea và Manchester City vì chi tiêu vô tội vạ, phá vỡ sự cân bằng của cuộc chơi. Cựu Phó chủ tịch Arsenal, David Dein, thậm chí ví việc Roman Abramovich mua Chelsea như “những chiếc xe tăng Nga tiến đến bãi cỏ của Arsenal và bắn những tờ 50 bảng về phía họ”. Khi đó, Wenger đứng ở phía đối lập với nguồn tiền khổng lồ. Ngày nay, ông làm việc cho một tổ chức muốn bán một phần tài sản quý giá nhất của bóng đá thế giới cho nhà đầu tư tư nhân.

Sự im lặng có phải là đồng lõa?

Sự im lặng của Wenger không đồng nghĩa với việc ông tham gia vào kế hoạch gây tranh cãi. Chưa có bằng chứng nào cho thấy ông biết trước hoặc góp phần xây dựng dự án thương mại hóa World Cup. Tuy nhiên, uy tín của ông đang bị ảnh hưởng bởi chính những người ông chọn đứng cạnh. Khi các liên đoàn lớn cùng lên tiếng phản đối, việc Wenger giữ im lặng khiến công chúng thất vọng.

Nếu các nhà đầu tư tư nhân nắm giữ lợi ích trực tiếp trong World Cup, áp lực lợi nhuận có thể tác động đến thể thức, lịch thi đấu, giá vé và nhiều quyết định quan trọng khác. Wenger, với vai trò phát triển bóng đá toàn cầu, hiểu rõ hơn ai hết nguy cơ này. Vì thế, câu hỏi về quan điểm của ông ngày càng trở nên cấp thiết.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Đáng chú ý, trong khi FIFA đang đối mặt làn sóng phản đối, một số tờ báo gần đây đã đặt câu hỏi liệu Wenger có thể thay Infantino làm Chủ tịch FIFA hay không. Cựu HLV người Pháp cũng từng lên tiếng bênh vực quyết định của FIFA khi tăng số đội dự World Cup lên 48, khẳng định khoảng cách trình độ giữa các nền bóng đá đang thu hẹp. Những phát biểu này càng khiến dư luận khó phân biệt đâu là niềm tin thật sự của ông, đâu là sự ủng hộ theo đường lối của tổ chức.

Wenger không nhất thiết phải công khai chống lại Infantino để chứng minh sự trong sạch. Nhưng ông cũng không thể mãi im lặng, bởi sự hiện diện của ông đã tiếp thêm tính chính danh cho bộ máy FIFA. Di sản 22 năm tại Arsenal khó sụp đổ chỉ sau một sự kiện, nhưng nó đang bị bào mòn từng ngày bởi khoảng cách giữa những giá trị ông từng bảo vệ và vai trò hiện tại. Wenger đang đứng trước lựa chọn: tiếp tục trung thành với Infantino, hoặc lên tiếng để xác định giới hạn của mình.