Nhật Bản tiếp tục là niềm hy vọng lớn nhất của bóng đá châu Á tại World Cup 2026. Trong khi đó, Hàn Quốc phải chờ vé vớt, còn nhiều đại diện khác liên tiếp gặp khó, cho thấy khoảng cách với các cường quốc bóng đá vẫn chưa dễ san lấp.
Nhật Bản tỏa sáng, Hàn Quốc chật vật
Mỗi kỳ World Cup, bóng đá châu Á đều bước vào giải với kỳ vọng thu hẹp khoảng cách với nhóm hàng đầu. Nhưng tại World Cup 2026, bức tranh ấy vẫn có nhiều mảng sáng tối đan xen. Đội tuyển Nhật Bản tiếp tục là điểm sáng khi trình diễn lối chơi tổ chức tốt, ghi nhiều bàn và sớm giành vé vào vòng knock-out. Thành công này cho thấy họ đang đi trên nền tảng ổn định, chứ không chỉ dựa vào một vài khoảnh khắc bùng nổ.
Ngược lại, đội tuyển Hàn Quốc lại tự đẩy mình vào thế khó sau thất bại trước Nam Phi. Son Heung-min cùng các đồng đội chỉ đứng thứ ba bảng A và phải chờ kết quả các bảng khác để nuôi hy vọng đi tiếp. Trong khi đó, Iraq không thể tạo bất ngờ trước Pháp và Na Uy, còn Ả Rập Xê Út cũng gặp bất lợi tại bảng H.
Nguyên nhân sâu xa: Chiều sâu đội hình và bản lĩnh
Điều đó cho thấy bóng đá châu Á đã tiến bộ, nhưng chưa đủ ổn định. Nhiều cầu thủ như Son Heung-min, Lee Kang-in, Kim Min-jae, Takefusa Kubo hay Kaoru Mitoma đang chơi bóng ở châu Âu, nhưng vấn đề vẫn nằm ở chiều sâu đội hình, khả năng duy trì cường độ và bản lĩnh ở các trận quyết định. Khi các ngôi sao bị phong tỏa hoặc xuống sức, không phải đội tuyển châu Á nào cũng có phương án thay thế tương xứng. Chỉ một khoảnh khắc mất tập trung trước các đối thủ mạnh cũng có thể khiến họ phải trả giá.
Thể thức mới chưa giúp châu Á bứt phá
Thể thức 48 đội giúp châu Á có thêm cơ hội góp mặt và đi tiếp, nhưng số lượng không đồng nghĩa với chất lượng. Ngoài Nhật Bản, phần lớn đại diện châu Á vẫn phải chật vật trong cuộc đua vào vòng knock-out. World Cup 2026 vì thế gửi đi thông điệp khá rõ: bóng đá châu Á không còn là 'kẻ lót đường', nhưng vẫn cần thêm chiều sâu lực lượng, chất lượng giải vô địch quốc gia và kinh nghiệm đỉnh cao để thật sự thu hẹp khoảng cách với các cường quốc bóng đá.



