Harry Kane không chỉ đưa tuyển Anh vượt qua CHDC Congo tại vòng knock-out World Cup 2026, mà còn tạo ra khoảnh khắc có thể định nghĩa di sản của anh trong màu áo “Tam sư”. Chiến thắng 2-1 rạng sáng 2/7 là một trận đấu thay đổi cảm nhận về một cầu thủ, một HLV và hành trình của cả đội tuyển.
Kane xuất hiện đúng lúc
Trong phần lớn thời gian tại Atlanta (Mỹ), Anh chơi như một đội bóng bị chính kỳ vọng của mình bóp nghẹt. Họ cầm bóng nhưng thiếu nhịp điệu, có ngôi sao nhưng thiếu kết nối, có tham vọng vô địch nhưng lại phòng ngự trong trạng thái hoảng loạn. Khi bị CHDC Congo dẫn 1-0, “Tam sư” đứng trước nguy cơ tạo ra một trong những cú sảy chân khó nuốt nhất lịch sử World Cup của họ.
Đó không chỉ là nguy cơ bị loại. Đó còn là sự sụp đổ của cả một dự án. Thomas Tuchel nhận ghế HLV trưởng tuyển Anh với nhiệm vụ rất rõ: vô địch World Cup. Nếu Anh dừng bước ngay vòng loại trực tiếp đầu tiên, gần như không có lời giải thích nào đủ sức bảo vệ ông.
Nhưng trong thời điểm đội bóng cạn ý tưởng, Harry Kane lại xuất hiện.
Bàn gỡ hòa từ pha đánh đầu
Bàn gỡ hòa 1-1 của Kane đến từ một pha bóng tưởng chừng đơn giản. Declan Rice đưa bóng sang cánh, Anthony Gordon treo vào vùng cấm, Kane thoát khỏi người kèm rồi bật cao đánh đầu. Nhưng giá trị của pha bóng ấy nằm ở bản năng chọn vị trí và sức mạnh trong khoảnh khắc quyết định. Sau hàng loạt pha cứu thua của thủ môn Lionel Mpasi, tuyển Anh cuối cùng cũng tìm được đường vào khung thành.
Cú sút quyết định của Kane đạt vận tốc 94 km/h, khiến Mpasi đứng chôn chân. Nếu bàn đầu tiên giúp Anh sống lại, bàn thứ hai khiến trận đấu thuộc về Kane. Nhận bóng ở rìa vùng cấm, quay lưng về khung thành và bị Chancel Mbemba áp sát, Kane không chọn phương án an toàn. Anh gạt bóng, xoay người rồi tung cú sút bằng chân phải với vận tốc 94 km/h, đưa bóng găm vào góc cao gần khung thành. Mpasi, người trước đó gần như không thể bị khuất phục, chỉ biết đứng nhìn.
Đó là khoảnh khắc của một thủ lĩnh lớn. Không màu mè, không cần quá nhiều động tác, chỉ có quyết định đúng, kỹ thuật hoàn hảo và sự lạnh lùng ở thời điểm áp lực nhất.
Khoảnh khắc còn thiếu trong di sản của Kane
Kane từ lâu đã là chân sút vĩ đại nhất lịch sử tuyển Anh về mặt thống kê. Hai bàn vào lưới CHDC Congo giúp anh nâng thành tích lên 84 bàn cho đội tuyển, bỏ xa Wayne Rooney. Ở các giải đấu lớn, Kane cũng đã chạm mốc 20 bàn, trong đó có 13 bàn tại World Cup. Nhưng bóng đá không chỉ nhớ các con số. Bóng đá nhớ khoảnh khắc.
Trước trận này, Kane có rất nhiều bàn thắng, nhiều kỷ lục và một sự nghiệp quốc tế bền bỉ. Điều anh còn thiếu là một pha bóng có thể được nhắc lại trong nhiều thập kỷ. Paul Gascoigne có bàn thắng vào lưới Scotland tại Euro 1996. David Beckham có cú đá phạt trước Hy Lạp. Những khoảnh khắc ấy không nhất thiết lớn hơn sự nghiệp của Kane, nhưng chúng có sức sống đặc biệt trong ký ức người hâm mộ Anh. Giờ Kane cũng có khoảnh khắc của mình.
Cú sút hạ CHDC Congo không chỉ là bàn thắng quyết định. Nó là lời tuyên bố rằng Kane không chỉ ghi bàn đều đặn, không chỉ là cỗ máy săn bàn, mà còn là người có thể xoay chuyển số phận tuyển Anh trong một đêm tưởng như đổ vỡ. Điều đó rất quan trọng với hình ảnh của Kane. Anh từng bị nghi ngờ vì thiếu danh hiệu lớn, từng bị xem là mẫu tiền đạo xuất sắc nhưng chưa đủ để định đoạt những trận cầu lớn nhất. Việc sang Bayern Munich giúp Kane bắt đầu xóa bỏ một phần định kiến ấy ở cấp CLB. Nhưng với tuyển Anh, câu hỏi vẫn còn đó: liệu Kane có thể đưa “Tam sư” đến vinh quang?
Trận gặp CHDC Congo chưa trả lời trọn vẹn câu hỏi ấy. Anh vẫn còn nhiều vấn đề. Hàng thủ của Tuchel để lộ khoảng trống, tuyến giữa thiếu kiểm soát trong nhiều thời điểm, còn hàng công phụ thuộc quá nhiều vào khoảnh khắc cá nhân. Nếu muốn vô địch, tuyển Anh không thể sống mãi bằng những pha giải cứu của Kane. Nhưng ở World Cup, đôi khi một khoảnh khắc đủ để đổi hướng cả chiến dịch. Argentina từng cần Messi trong những thời điểm ngặt nghèo. Pháp từng cần Mbappe để kéo cả tập thể đi lên. Tuyển Anh, sau nhiều năm tìm kiếm một biểu tượng đủ lớn để gánh đội ở sân chơi lớn, có lẽ đã tìm thấy câu trả lời quen thuộc nhất: Harry Kane.
Điều đáng nói là Kane không cứu Anh bằng sự bùng nổ nhất thời của một cầu thủ trẻ. Anh làm điều đó bằng kinh nghiệm, sự tỉnh táo và cảm giác trách nhiệm của một đội trưởng đã trải qua gần như mọi cung bậc với đội tuyển. Khi các đồng đội hoảng loạn, Kane vẫn biết mình cần làm gì. Khi trận đấu trôi khỏi tay Anh, anh tự kéo nó trở lại.
Chiến thắng trước CHDC Congo không biến tuyển Anh thành ứng viên hoàn hảo. Ngược lại, nó phơi bày rất nhiều điểm yếu. Nhưng nó cũng cho thấy điều mà mọi đội bóng vô địch đều cần: một cầu thủ có thể tạo ra khoảnh khắc phi thường khi hệ thống không còn hoạt động trơn tru. Với Kane, đây có thể là đêm người ta sẽ còn nhắc lại rất lâu sau khi anh giải nghệ. Không phải vì anh ghi thêm hai bàn vào bảng thống kê vốn đã đồ sộ, mà vì đó là đêm anh cứu tuyển Anh khỏi vực thẳm, cứu Tuchel khỏi một thảm họa, và cuối cùng có được khoảnh khắc xứng đáng với tầm vóc của mình.



