Estadio Azteca: Sân bóng duy nhất chứng kiến đỉnh cao của Pele và Maradona
Azteca: Sân bóng duy nhất của Pele và Maradona

Estadio Azteca là một trong những sân bóng nổi tiếng nhất lịch sử bóng đá thế giới. Nó không thấm đẫm vinh quang như Santiago Bernabeu của Real Madrid; không được dát vàng ở nhiều nơi như King Fahd Stadium của Ả Rập Xê Út; không có kỷ lục 200.000 khán giả trong trận chung kết World Cup như Maracana của Brazil; không phải niềm tự hào bất diệt của khán giả nhà như Anfield của Liverpool. Người ta không gọi Azteca là 'thánh địa bóng đá' như Wembley của Anh, hoặc 'nhà hát của những ước mơ' như Old Trafford của M.U. Nhưng một sân bóng được nhớ đến và nhắc lại mãi mãi không chỉ vì vinh quang của đội chủ nhà hay vẻ ngoài hào nhoáng, hiện đại theo từng thời đại. Sân bóng có phần hồn. Và khi nói đến phần hồn của sân bóng, nhà văn Uruguay Eduardo Galeano trong cuốn sách kinh điển về bóng đá 'Bóng đá dưới ánh nắng và bóng râm' từng viết: Bạn sẽ cảm nhận được tiếng rên xiết của người hâm mộ Catalan trên các bậc thềm Nou Camp dưới thời Franco. Dù sao, như bao sân bóng huyền thoại khác, Nou Camp vẫn chỉ chứa đựng lịch sử của đội chủ nhà Barcelona. Nó không hiếu khách, không được nhớ mãi bởi giới mộ điệu trung lập, như Estadio Azteca. Đây là đặc điểm lớn nhất mà trong danh sách các sân bóng nổi tiếng trên thế giới, chỉ mỗi Azteca có được.

Đỉnh cao của Pele và Maradona

Nói đến Azteca, người ta lập tức hình dung cảnh Pele và Diego Maradona nâng cao chiếc cúp vô địch thế giới sau các trận chung kết World Cup 1970 và 1986. Đó đều là những hình ảnh đọng mãi trong tâm trí của giới mộ điệu toàn cầu. Chức vô địch World Cup 1970 của Pele và Brazil đã mở ra khái niệm 'vua bóng đá', khẳng định vị thế cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử. Thế rồi chức vô địch World Cup 1986 của Maradona và Argentina lại mở ra cuộc tranh luận lịch sử, kéo dài hàng chục năm và sẽ mãi mãi không có hồi kết: giữa Maradona và Pele, ai mới thật sự là vua?

Hai huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử bóng đá đều đăng quang tại Azteca. Tổ chức một trận chung kết có ý nghĩa xác định giá trị biểu tượng của Pele hoặc Maradona đã là vinh dự quá lớn lao. Đằng này Azteca lại là nơi để người ta nhớ đến cả hai. Rồi biết đâu người ta sẽ lại phải viết về Azteca như sân khấu gắn với đoạn kết huy hoàng ngoài sức tưởng tượng của Lionel Messi hoặc Cristiano Ronaldo tại World Cup này; hoặc là nơi mở ra hành trình chinh phục lịch sử bóng đá của 'ông vua mới' Lamine Yamal?

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Sân nhà của cả Michael Jackson

Azteca còn là nơi diễn ra trận đấu thế kỷ khi Ý thắng Đức 4-3 ở bán kết World Cup 1970 với 5 bàn thắng trong hiệp phụ. Đây cũng là nơi mà chỉ trong vòng 5 phút đã xuất hiện hai pha ghi bàn vô tiền khoáng hậu, buộc người ta phải nhắc mãi hàng chục năm sau. Đầu tiên là 'bàn tay của Chúa', Maradona mở tỷ số trong trận tứ kết World Cup 1986 giữa Argentina và Anh bằng cú gian lận vĩ đại mà ai xem bóng đá đều biết. Ngay sau đó là cú đi bóng solo kinh thiên động địa, mà sau này FIFA chính thức ghi nhận là bàn thắng đẹp nhất lịch sử World Cup thế kỷ 20.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Vì những sự kiện quá lớn lao, nên chẳng ai nhắc đến bàn thắng tuyệt vời của Manuel Negrete (Mexico) ở trận thắng Bulgaria 2-0 tại World Cup 1986. Ai từng xem cú 'ngả bàn đèn' của Negrete tại Azteca đều dễ dàng đồng ý rằng đó là một trong những pha ghi bàn đẹp nhất từ trước đến nay. 'Làn sóng Mexico' lập tức xuất hiện trên khán đài Azteca sau cú sút tuyệt luân của Negrete. Đây cũng là chi tiết thú vị cần nhắc lại. Hình ảnh khán giả tạo sóng trên khán đài từng rất quen thuộc với khán giả truyền hình. Sân Azteca tại World Cup 1986 chính là nơi phát sinh kiểu cổ vũ ấy, nên báo giới gọi đó là 'làn sóng Mexico'.

Nếu Pele là 'vua bóng đá', thì Michael Jackson là 'vua nhạc pop'. Trong suốt cuộc đời, tượng đài âm nhạc này có chưa đến 10 lần trình diễn với số lượng vé bán ra từ 100.000 trở lên. Riêng tại sân Azteca, ông đã có 5 buổi trình diễn như thế.