Bài viết này được dựa trên cuộc trò chuyện với Rei Onoda, 34 tuổi, đồng sở hữu Kamijyoan, một tiệm bánh ở vùng nông thôn Nhật Bản. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô chuyển đến Dubai và làm tiếp viên hàng không cho hãng Emirates, một trong những hãng hàng không đắt đỏ và sang chảnh nhất thế giới, trong khoảng bốn năm.
Rei đã có cơ hội du lịch khắp thế giới. Việc nhìn thấy nhiều nơi như vậy đã giúp cô nhận ra Nhật Bản thực sự là quốc gia yêu thích nhất của mình. Xa nhà đã giúp cô trân trọng hơn sự độc đáo của đất nước này. Lúc đó, cô cũng đang yêu xa. Sau khi kết hôn, cô chuyển về sống cùng chồng và quyết định đổi việc. Cô muốn thử thách bản thân và sử dụng kỹ năng tiếng Anh theo một cách khác.
Chuyển hướng trở lại Nhật Bản
Rei gia nhập một công ty PR ở Tokyo và làm việc trong các chuyến tham quan truyền thông khắp Nhật Bản, đưa người nước ngoài đến không chỉ các thành phố lớn mà còn cả các vùng miền địa phương. Đó là lúc cô nhận ra mình thậm chí còn chưa biết đến rất nhiều vùng đất xinh đẹp ở Nhật Bản. Cô bắt đầu nghĩ đến việc sống ở một nơi nào đó ở vùng nông thôn xa xôi hơn. Khi dịch COVID-19 bắt đầu, công việc của cô chuyển hoàn toàn sang làm việc từ xa. Cô sống gần ga Shibuya, một khu vực đông đúc của Tokyo, nhưng mọi thứ đều đóng cửa, và cô bị mắc kẹt tại nhà với chi phí thuê cao ngất ngưởng.
Khám phá cuộc sống nông thôn
Rei và chồng bắt đầu bàn nhau về việc chuyển khỏi nơi xô bồ này, tới nơi yên tĩnh hơn. Cả hai hình dung về già sẽ ở một nơi thật yên bình nơi ngoại thành. Với sức ép của tiền thuê, câu hỏi nảy ra ngay lúc ấy: Sao không phải là bây giờ? Quê chồng cách Tokyo khoảng một tiếng rưỡi, vì vậy họ bắt đầu tìm nhà ở gần đó, dự định đây chỉ là một cuộc chuyển nhà tạm thời.
Ban đầu, họ không có ý định mở tiệm bánh mà chỉ muốn tìm một nơi để sinh sống. Sau khoảng hai năm tìm kiếm, họ đã mua một ngôi nhà 180 năm tuổi ở làng Kamijo, cách Tokyo khoảng 140 dặm về phía tây bắc, với giá 8.500.000 yên Nhật, tương đương khoảng 50.000 đô la Mỹ. Việc mua bán bao gồm cả 6 mẫu đất nông nghiệp. Ngôi nhà đã bỏ trống khoảng 10 năm và không thể ở được nếu không bỏ công cải tạo toàn diện. Vì đất nông nghiệp được quản lý rất nghiêm ngặt ở Nhật Bản, chồng cô, người trước đây làm việc trong ngành bán lẻ thời trang, đã đăng ký làm nông dân để có thể quản lý mảnh đất ấy. Họ nhận thấy rằng để cải tạo căn nhà thành nơi ở, có quá nhiều quy định phải tuân thủ và điều ấy khiến chi phí phải bỏ ra vô cùng lớn. Và cô chợt nghĩ, nếu vậy tại sao không biến mảnh đất thành một quán cà phê nhỏ và chia sẻ không gian này với thật nhiều người khác? Đó chính là điểm khởi đầu của tiệm bánh của họ.
Mọi chuyện không đơn giản như tưởng tượng
Vì ngôi nhà nằm trong khu vực cần bảo tồn, họ cần sự chấp thuận từ thành phố, tỉnh và chính phủ quốc gia. Toàn bộ dự án, bao gồm cả việc cải tạo, mất khoảng ba năm. Họ đã tài trợ cho dự án bằng tiền tiết kiệm, vay ngân hàng và các khoản tài trợ, với tổng chi phí khoảng 50 triệu yên Nhật, bao gồm cả mua thiết bị nhà bếp. Họ cũng phải cam kết sẽ bảo tồn giá trị lịch sử của tòa nhà, đảm bảo an toàn và hợp tác với các kiến trúc sư và Cơ quan Văn hóa Nhật Bản. Khoản tài trợ mà họ kêu gọi được cho việc phát triển cảnh quan và bảo tồn văn hóa bằng cách cải tạo công trình cổ thành quán cà phê, vừa có sự ứng dụng, vừa là phương tiện gìn giữ giá trị lịch sử là 29 triệu Yên. Trong 3 năm đó cũng có rất nhiều thời gian chờ đợi.
Khi công trình đang trong giai đoạn tu sửa, cải tạo, cô tranh thủ đến trường dạy làm bánh ở Tokyo và học nghề từ thợ bánh từng làm việc ở Đức. Lúc đó cô cũng đang mang thai. Việc cân bằng giữa công việc và gia đình không khó như cô tưởng, hầu hết công việc của cô là giấy tờ, như nộp đơn và chuẩn bị hồ sơ xin tài trợ, mà cô có thể làm ở nhà. Cô rất hào hứng với cả công việc xây dựng và việc sắp làm mẹ.
Hiện tại, cô phụ trách tiệm bánh, còn chồng cô lo phần cà phê. Họ khai trương khoảng một năm rưỡi trước. Ban đầu, hầu hết khách hàng là người địa phương. Sau khoảng 6 tháng, lượng khách du lịch bắt đầu tăng lên, họ biết đến quán qua Instagram và Google Maps. Thông thường, vào những ngày nghỉ, cô nướng một vài ổ bánh mì kiểu đồng quê, bánh mì kẹp và bánh mì lúa mạch đen và chuẩn bị bánh ngọt và bánh quy vào đầu mỗi tuần. Họ thường đón khoảng 15 nhóm vào các ngày trong tuần và gần 25 nhóm vào cuối tuần.
Cân bằng giữa việc điều hành tiệm bánh và làm mẹ
Đây quả là một thách thức. Đồng thời, cô cũng học được cách dựa vào người khác. Nhờ sự hỗ trợ từ bố mẹ chồng và nhà trẻ, cô bắt đầu hiểu tầm quan trọng của việc nhờ giúp đỡ. Trước đây cô không giỏi khoản này, nhưng giờ cô cảm thấy việc biết cách nhờ giúp đỡ là vô cùng cần thiết, không chỉ trong việc nuôi dạy con cái mà còn cả trong việc điều hành kinh doanh.
Họ chuyển đến một ngôi nhà gần tiệm bánh. Khu vực này của Nhật Bản nổi tiếng với việc trồng trái cây và sản xuất rượu vang. Họ đã bắt đầu làm bia đào thủ công bằng trái cây địa phương.
Kỹ năng từ quá khứ
Rei vẫn sử dụng những gì mình đã học được khi còn là thành viên phi hành đoàn. Thời gian làm tiếp viên hàng không đã dạy cô cách làm việc hiệu quả trong không gian nhỏ, kèm theo đó là kỹ năng quản trị trải nghiệm khách hàng. Cô áp dụng những kỹ năng đó vào tiệm bánh của mình mỗi ngày.
Nếu cô được đưa ra lời khuyên cho ai đó muốn làm điều tương tự, điều quan trọng là phải giải thích rõ ràng lý do tại sao bạn làm điều đó và giá trị mà nó mang lại. Khởi nghiệp ở vùng nông thôn tốn nhiều thời gian hơn bạn tưởng. Nhưng thời gian đó không hề lãng phí, nó đã trở thành nền tảng cho sự phát triển sau này. Tiệm bánh này tồn tại là nhờ sự hỗ trợ mà họ nhận được từ cộng đồng địa phương. Cô hy vọng khi con trai mình lớn lên, cháu sẽ thấy điều đó và hiểu được giá trị của việc cùng nhau xây dựng một điều gì đó và không bao giờ từ bỏ những gì mình tin tưởng.



