Kiều Minh Tuấn: Hành trình từ vai phụ đến ngôi sao nghìn tỷ đầy thăng trầm
Kiều Minh Tuấn: Hành trình từ vai phụ đến ngôi sao nghìn tỷ

Có một nghịch lý thú vị khi nhìn vào hành trình sự nghiệp của Kiều Minh Tuấn. Chẳng sở hữu ngoại hình điển trai nổi bật, cũng không mang dáng dấp của một nam thần phòng vé theo chuẩn mực phổ biến, anh từng có thời gian dài loay hoay trong những vai phụ gai góc, thậm chí có chút dị biệt, theo nhận xét của nhiều khán giả.

Thế nhưng, chính Kiều Minh Tuấn, bằng sự bền bỉ với nghiệp diễn, vừa xác lập một cột mốc thành tựu đáng nể. Với tác phẩm điện ảnh mới nhất, tài tử gốc Bà Rịa - Vũng Tàu có tổng doanh thu phòng vé các dự án tham gia vượt 1.000 tỷ đồng - con số hiếm nam diễn Việt nào chinh phục được. Nếu Thái Hòa trước đây đã định danh bản thân là ông hoàng phòng vé, với nhiều phim được công nhận cả về chất lượng lẫn thành tích, thì gần đây, fan cuồng phim lại xôn xao bàn luận về thế hệ “F4 mới của màn ảnh Việt” với những gương mặt tươi trẻ như Ngọc Vàng, Ma Ran Đô, Quốc Anh, Gia Huy. Giữa hai thế hệ ấy, Kiều Minh Tuấn sở hữu sức hút rất riêng.

Từ 'kép phụ' đến ngôi sao trăm tỷ

Kiều Minh Tuấn từng tự nhận xét về mình là “không ưa nhìn”. Không riêng anh, nhiều diễn viên như Thái Hòa, Mạc Văn Khoa hay Xuân Nghị cũng vậy. Nhưng không lợi thế về dung mạo liệu có đồng nghĩa với việc khó tạo ra sức hút trên màn ảnh? Câu trả lời là không. Anh vẫn thuyết phục khán giả bằng nét duyên rất riêng, thứ mà không phải ưu thế ngoại hình nào cũng tạo ra được.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Quan sát cách Kiều Minh Tuấn chinh phục vai diễn mới thấy anh vô tư, lăn xả và đôi khi hết mình với nhân vật. Không chỉ mang đến giọt nước mắt hay tiếng cười, anh còn cho thấy sự nhập vai tự nhiên, như hòa mình, sống cùng nhân vật. Trưởng thành từ những vai sân khấu, vai hài, Kiều Minh Tuấn đã dần thoát khỏi lối diễn suồng sã, “over” và nặng tính minh họa. Khi đặt chân sang điện ảnh, tài tử sinh năm 1988 vẫn giữ được nét duyên dáng độc lạ của một diễn viên không có ngoại hình nam thần, mà vẫn đảm bảo kỹ thuật từ biểu cảm, đài từ cho đến ngôn ngữ hình thể.

Điều đáng trân trọng là Kiều Minh Tuấn không ngại làm mới bản thân, để không chết vai, đóng băng mình với những nhân vật hài nhếch nhác như giai đoạn đầu. Vai Tiến Ngọng trong Bụi đời Chợ Lớn có thể xem là cột mốc đầu tiên đưa tên tuổi anh lóe sáng, dù bộ phim bị cấm chiếu, tước đi cơ hội tiếp cận khán giả rạp chiếu. Từ đây, hình ảnh một diễn viên với gương mặt “đểu đểu”, gai góc dần có vị trí trong mắt giới chuyên môn. Giai đoạn sau đó, anh liên tục xuất hiện trong Scandal 2, Nắng hay Cho em gần anh thêm chút nữa. Không phải vai diễn nào, bộ phim nào cũng nổi bật, được khán giả đón nhận. Có dự án trở thành bom xịt, lỗ chổng vó; có dự án bị chê là thảm họa, mờ nhạt.

Bước ngoặt thực sự đến với Kiều Minh Tuấn vào năm 2017, nhờ Em chưa 18. Trong vai Hoàng - một gã trai đểu mang màu sắc dí dỏm, anh chiếm trọn cảm tình khán giả. Thành công vượt mong đợi của phim với hơn 170 tỷ đồng - con số khổng lồ khi ấy - không chỉ đưa anh lên hàng ngôi sao mà còn mở ra chương mới trong sự nghiệp. Liên tiếp sau đó, Tiệc trăng máuChị Mười Ba củng cố vị thế của anh trong nhóm diễn viên trăm tỷ. Đặc biệt ở Tiệc trăng máu, anh cho thấy khía cạnh tiết chế hơn, nội tâm hơn và khả năng làm chủ nhịp điệu diễn xuất. Giữa tập hợp nhiều nhân vật rực rỡ màu sắc, Kiều Minh Tuấn vẫn không bị lu mờ.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Phong độ thất thường

Nếu chỉ nhìn vào doanh thu, dễ lầm tưởng thành công của Kiều Minh Tuấn là đường tăng tiến. Thực tế, hành trình của anh gập ghềnh hơn với nhiều nốt thăng trầm. Vài năm trở lại đây, phim của nam diễn viên có dấu hiệu trồi sụt. Không hẳn vì anh xuống phong độ diễn xuất, mà bởi lựa chọn kịch bản chưa thực sự chắc tay.

Những cái tên như Duyên ma hay Trên bàn nhậu, dưới bàn mưu chứng minh nhận định này. Dù Kiều Minh Tuấn vẫn giữ lối diễn tự nhiên, duyên dáng, thậm chí có khoảnh khắc tỏa sáng, anh không có đủ “đất” để phát huy tài năng, khiến màn trình diễn trôi vuột khỏi tâm trí người xem. Nhân vật thiếu chiều sâu, câu chuyện hời hợt, thiếu điểm chạm khiến mọi nỗ lực diễn xuất trở nên công cốc.

Chìa khóa trăm tỷ hay Nghề siêu dễ, anh quay lại vùng an toàn: những nhân vật hài hước, có phần vô tri. Nhưng việc lặp lại chính mình không được khán giả lẫn giới chuyên môn đánh giá cao. Một trường hợp đáng tiếc khác là Kẻ ẩn danh. Dù bỏ ra nhiều tháng luyện tập cho vai diễn hành động, Kiều Minh Tuấn không thể cứu vãn kịch bản chắp vá, ngập sạn. Nhân vật thiếu nền tảng tâm lý, các mối quan hệ phát triển hời hợt khiến cảm xúc khó đẩy lên cao trào.

Phải tới Con kể ba nghe, Kiều Minh Tuấn mới lấy lại phong độ. Đứa con tinh thần của Đỗ Quốc Trung giúp anh “bung” hết năng lực diễn xuất. Vai diễn nặng về tâm lý, hóa thân người cha kiệt quệ trong hành trình đồng hành với con trai trầm cảm nặng ở tuổi dậy thì. Ông Thái dưới màn thể hiện của Kiều Minh Tuấn được khắc họa như “sản phẩm” của xã hội phụ hệ, với những định kiến độc hại: đàn ông không được phép yếu đuối, và bạo lực là cách giải quyết rắc rối. Dù kịch bản còn non nớt, màn thể hiện giàu cảm xúc của nam diễn viên là điều không thể phủ nhận. Anh dụng công trong những đoạn khắc họa tâm lý dằn vặt đến tuyệt vọng, bất lực, nhưng tiết chế vừa đủ để vai diễn không chìm trong bi kịch, khiến người ta thương, đồng cảm với những khoảnh khắc đáng trách.

Sang tới Phí Phông, Kiều Minh Tuấn thêm một lần làm mới bản thân trong vai Còn - pháp sư tập sự không năng khiếu bẩm sinh, trên hành trình truy tìm con quỷ hút máu gây náo loạn một ngôi làng vùng núi. Ở anh có sự nỗ lực đáng trân trọng. Vai diễn mới nhất vấp phải tranh luận. Một luồng ý kiến cho rằng anh lăn xả, hết mình với kiểu vai lạ. Phải dành lời khen cho Kiều Minh Tuấn ở các phân đoạn quỷ nhập hay trừ tà. Anh lột tả trạng thái tâm lý biến chuyển liên tục giữa hai luồng suy nghĩ thiện ác giằng xé. Từng ánh mắt, nét mặt cho tới hơi thở đã thể hiện trạng thái đấu tranh dữ dội, cam go tới từng tích tắc.

Nhưng cũng không ít ý kiến cho rằng tài tử chẳng hợp vai. Người ta thấy sự lăn xả, nhưng không thấy hình bóng của một pháp sư trừ tà. Một số cảnh anh cố gắng lột tả sắc thái nhân vật, nhưng vẫn còn cảm giác gồng lên để thể hiện, hơn là nhập tâm tự nhiên. Dẫu thế, những tranh cãi không thể che mờ phút tỏa sáng của tài tử hồi cuối phim, với màn thể hiện như “lên đồng” kịp để lại ấn tượng. Chỉ tiếc là vai diễn chưa thực sự được viết ra cho Kiều Minh Tuấn, để anh đắm chìm vào nó như cách đã làm với Con kể ba nghe. Thế nhưng, sự duyên dáng, biến hóa và nỗ lực thử nghiệm của anh trong hành trình làm nghề vẫn là điều đáng quý.