Trường Giang đạo diễn đầu tay 'Nhà ba tôi một phòng': Diễn xuất sâu, kịch bản chưa thoát khỏi lối mòn
Trường Giang đạo diễn đầu tay: Diễn xuất sâu, kịch bản lỗi thời

Trường Giang đạo diễn đầu tay 'Nhà ba tôi một phòng': Diễn xuất sâu, kịch bản chưa thoát khỏi lối mòn

Trước khi ra mắt vào mùng Một Tết Bính Ngọ (17/2), phim Nhà ba tôi một phòng đã thu hút sự chú ý lớn từ khán giả. Đây là lần đầu tiên nghệ sĩ Trường Giang đảm nhận vai trò đạo diễn một tác phẩm điện ảnh, đồng thời tham gia sản xuất và vào vai chính. Phim xoay quanh câu chuyện gia đình với những mâu thuẫn thế hệ và căn bệnh Alzheimer, mang đến nhiều cảm xúc phức tạp.

Diễn xuất ấn tượng từ dàn diễn viên

Trong phim, Trường Giang vào vai ông Thạch, một người cha truyền thống nuôi con gái An (Đoàn Minh Anh) bằng nghề làm mắm cà. Mâu thuẫn nảy sinh khi An có những rung động đầu đời với Phát (Anh Tú Atus), làm lộ rõ khoảng cách thế hệ giữa hai cha con. Điểm sáng của phim nằm ở phần diễn xuất, đặc biệt là màn thể hiện của Trường Giang, người dẫn dắt phần lớn thời lượng phim.

Ông Thạch được khắc họa như hình ảnh người cha kiệm lời, nghiêm khắc nhưng đầy trách nhiệm. Trường Giang đã hạn chế lối diễn hài hước quen thuộc để tập trung vào nội tâm dằn vặt của nhân vật. Anh bộc lộ điều này qua những cử chỉ nhỏ: ánh mắt khựng lại khi nghe con nói về kế hoạch du học, sự bối rối khi lần đầu tiếp xúc với bạn trai của con, và những chuyển biến cảm xúc khi nhớ về quá khứ. Nhân vật từ vị trí chỗ dựa gia đình dần trở nên bất lực trước căn bệnh Alzheimer, tạo nên sự đồng cảm sâu sắc.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Bên cạnh đó, Đoàn Minh Anh tròn vai người con gái với nét diễn nhiều năng lượng, phù hợp độ tuổi nhân vật. Cô bộc lộ cảm xúc qua biểu cảm gương mặt thay vì hành động, đóng vai trò quan sát và thay đổi qua các tình huống ảnh hưởng đến mối quan hệ với cha. Lê Khân, trong vai bà Châu, duy trì phong cách diễn xuất nhẹ nhàng, hài hước, trong khi Anh Tú Atus góp phần cân bằng tiết tấu phim với vai Phát. Nguyễn Đình Như Vân cũng tạo thiện cảm khi thể hiện nhân vật cô Lệ với sắc thái trầm lắng, khép kín.

Hạn chế từ kịch bản và cách dựng phim

Tuy nhiên, nỗ lực của dàn diễn viên chưa đủ để bù đắp những hạn chế ở kịch bản và cách dựng phim. Đề tài tình cảm gia đình không xa lạ với Trường Giang, nhưng khi chuyển sang vai trò đạo diễn, anh vẫn bám vào những công thức lỗi thời, chưa tạo được dấu ấn riêng. Theo nhận xét từ kênh Hiểu phim một chút, phim có cách kể chuyện đặt trọng tâm vào lời nói, với các tình huống mang tính sắp đặt, khiến ngôn ngữ điện ảnh thiếu tự nhiên.

Nhịp dựng phim đôi lúc gợi cảm giác như phim truyền hình hoặc web drama, khi mạch phát triển chủ yếu qua những cuộc đối thoại. Cấu trúc câu chuyện đi theo môtíp quen thuộc của dòng phim gia đình, với các mâu thuẫn và cách giải quyết dễ đoán. Việc kéo dài nhiều tình tiết khiến nhịp phim trở nên lê thê, thiếu sự cô đọng.

Điểm trừ khác là phim thiếu tiết chế ở đoạn kết, khi kịch bản tăng cường độ kịch tính để làm rõ bi kịch. Các cao trào xuất hiện liên tiếp, như những lần ông Thạch mất trí nhớ và sự xuất hiện của bà Lệ, tạo không khí dồn nén quá mức. Nhiều phân đoạn đối thoại căng thẳng và cảnh khóc lóc với tần suất dày đặc khiến phim trở nên nặng nề, thay vì tăng chiều sâu cảm xúc. Nhà văn Dương Bình Nguyên cho rằng nếu có thêm khoảng lặng và cắt gọn tình tiết hợp lý, câu chuyện có thể đạt hiệu quả tốt hơn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Thành công về doanh thu và thông điệp tích cực

Dù vậy, phim vẫn đạt được thành công đáng kể về mặt thương mại. Theo Box Office Vietnam, Nhà ba tôi một phòng đã thu về hơn 38 tỷ đồng chỉ sau hai ngày công chiếu. Phim được xếp loại K, phù hợp với khán giả dưới 13 tuổi khi có người bảo hộ đi kèm.

Tại buổi họp báo ra mắt phim ở TP HCM vào ngày 13/2, Trường Giang chia sẻ rằng anh muốn truyền tải những giá trị tích cực đến khán giả qua tác phẩm. Anh đã hạn chế tối đa các yếu tố bạo lực và ngôn ngữ mạnh để phim có thể tiếp cận được nhiều đối tượng khán giả khác nhau. Tiến sĩ văn học Hà Thanh Vân nhận xét rằng hình ảnh người cha miền Trung trong phim gợi nhớ đến nhân vật Mười Khó, giúp tạo sự gần gũi nhưng cũng làm giảm tính mới mẻ trong cách tiếp cận.

Tóm lại, Nhà ba tôi một phòng là một bước đi đầy tham vọng của Trường Giang trong vai trò đạo diễn. Phim tỏa sáng nhờ diễn xuất chân thực và sâu sắc, nhưng vẫn cần khắc phục những hạn chế về kịch bản và kỹ thuật dựng phim để tạo dấu ấn lâu dài hơn trong lòng khán giả.