Bộ phim Một thời ta đã yêu của đạo diễn Nguyễn Minh Nghĩa, với sự tham gia của Quốc Trường, Quỳnh Thy và Phát Đạt, đang gây ra nhiều tranh cãi trong giới mộ điệu. Dù sở hữu một tiền đề khá thú vị, tác phẩm lại nhanh chóng làm khán giả thất vọng bởi cách triển khai câu chuyện lãng mạn đầy tình tiết vô lý và sến sẩm.
Bỏ lỡ tiền đề tiềm năng
Câu chuyện xoay quanh Bảo (Phát Đạt), một chàng trai 18 tuổi bước vào mùa hè cuối cùng của tuổi trẻ tại một thị trấn biển yên bình. Tại đây, cậu say đắm Quỳnh (Quỳnh Thy) – một cựu người mẫu nóng bỏng vừa chuyển đến căn biệt thự trong làng để tìm kiếm sự bình yên sau những biến động cuộc sống. Sự xuất hiện của Toàn (Quốc Trường), bạn trai của Quỳnh, đã đẩy Bảo vào những bước ngoặt thay đổi cuộc đời.
Chủ đề một chàng trai trẻ phải lòng người phụ nữ lớn tuổi vốn rất tiềm năng, từng được khai thác thành công trong các tác phẩm như Malèna hay The Reader. Tuy nhiên, ở Việt Nam, đây vẫn là đề tài mới mẻ. Đạo diễn Nguyễn Minh Nghĩa đã chọn kể câu chuyện này trong lần chào sân điện ảnh, cho thấy sự mạo hiểm và phần nào khơi gợi sự tò mò. Nhưng tiếc thay, Một thời ta đã yêu đã bỏ lỡ cơ hội trở thành một tác phẩm tốt vì kịch bản cũ kỹ, lạc hướng trong cách triển khai.
Kịch bản lủng củng, tình tiết vô lý
Suốt phim, những hành động vụng về, thiếu suy xét của nhân vật liên tục khiến khán giả khó chịu. Mối quan hệ trung tâm giữa Quỳnh và Bảo được triển khai quá vội vã. Bảo say mê vẻ đẹp của Quỳnh và tiếp cận cô một cách dồn dập, nhưng động cơ này khó thuyết phục. Trong khi đó, Quỳnh mới gặp Bảo lần đầu đã nhanh chóng nhờ vả anh đủ thứ chuyện, tạo cảm giác gượng gạo.
Điển hình là cảnh Toàn và Bảo cùng leo xuống vực hái hoa tặng Quỳnh ngay sau lần gặp mặt đầu tiên. Cảnh phim diễn ra một cách thiếu tự nhiên, khi Toàn quá thân thiết rủ Bảo đi cùng, trong khi động cơ của Bảo chưa đủ mạnh. Hành động Bảo buông tay Toàn giữa vách núi cũng gượng gạo, khiến khán giả dễ bật cười thay vì hồi hộp.
Ngoài ra, lời thoại trong phim thiên về văn viết, thiếu tự nhiên, nhiều câu từ như được dịch thẳng từ tiếng Anh, càng tạo cảm giác rời rạc. Những chi tiết đáng lẽ có thể khơi gợi căng thẳng lại bị xử lý hời hợt, với lời thoại sến súa và diễn xuất thiếu chiều sâu.
Diễn xuất nhạt nhòa, hình ảnh chưa tinh tế
Phim ghi điểm ở một số cảnh quay thiên nhiên đẹp mắt do nhà quay phim Dominic Pereira thực hiện. Tuy nhiên, trong các cảnh ân ái hoặc khắc họa thân hình nhân vật, ánh sáng và góc máy lại làm lộ khuyết điểm trên gương mặt diễn viên. Một số khung hình phô bày bộ phận cơ thể thiếu tinh tế, tạo cảm giác lạm dụng cảnh nóng.
Diễn xuất của dàn diễn viên cũng là điểm trừ lớn. Quỳnh Thy diễn xuất thiên về hình thể, biểu cảm chưa đa dạng, đài từ yếu. Phát Đạt non nớt, cách thoại đậm tính sân khấu. Quốc Trường, dù là gương mặt có độ nhận diện cao, lại không cho thấy sự đổi mới, diễn xuất có phần thụt lùi, thiếu linh hoạt. Tương tác giữa Quốc Trường và Quỳnh Thy thiếu chất tình, khiến mối quan hệ nhân vật trở nên nhạt nhòa.
Dù có vài khoảnh khắc dễ chịu, nhưng với những hạn chế trên, Một thời ta đã yêu vẫn còn cách xa tiêu chuẩn điện ảnh thực thụ, chưa tạo được sự đồng cảm với khán giả.



