NSND Đào Bá Sơn trở lại màn ảnh qua hai tác phẩm kinh điển
Từng là gương mặt quen thuộc với hình tượng những sĩ quan phương Tây lạnh lùng trên màn ảnh Việt, NSND Đào Bá Sơn nay trở lại theo một cách rất khác biệt và đầy ý nghĩa. Sự xuất hiện của ông không ồn ào, không cầu kỳ, nhưng đủ sức mạnh để gợi nhớ cả một thời kỳ điện ảnh đầy biến động và sáng tạo.
Hai phim đặc sắc được trình chiếu tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng
Tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV), hai bộ phim Hãy tha thứ cho em (1992) và Lưới trời (2003) đã được lựa chọn trình chiếu trong chương trình Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm thời kỳ đổi mới. Cả hai tác phẩm này đều mang theo dấu ấn đậm nét của người nghệ sĩ từng được mệnh danh là “ông Tây” đặc trưng của màn ảnh Việt Nam.
Vai diễn đạo diễn điện ảnh trong 'Hãy tha thứ cho em'
Trong bộ phim Hãy tha thứ cho em, NSND Đào Bá Sơn vào vai một đạo diễn điện ảnh mang nhiều giằng xé nội tâm sâu sắc. Bối cảnh phim là đời sống sinh viên Hà Nội đầu thập niên 1990, nơi người trẻ đứng giữa những khát vọng tự do mãnh liệt và thực tế còn nhiều ràng buộc chặt chẽ. Vai diễn của ông không ồn ào hay phô trương, nhưng có chiều sâu tâm lý đáng kinh ngạc, góp phần tạo nên một bức tranh chân thực và sống động về thế hệ thanh niên trong những năm đầu đổi mới đầy thử thách.
Vai giám đốc Tư Lê trong 'Lưới trời'
Một thập niên sau đó, trong bộ phim Lưới trời, Đào Bá Sơn xuất hiện với một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Vai giám đốc Tư Lê không còn là câu chuyện cá nhân đơn lẻ, mà phản chiếu những biến chuyển rộng lớn hơn của toàn xã hội khi nền kinh tế thị trường bắt đầu tác động sâu sắc đến mọi mặt đời sống. Nhân vật này mang vẻ điềm tĩnh, từng trải và đầy kinh nghiệm, nhưng ẩn sau đó là những lựa chọn khó khăn, những va chạm phức tạp giữa lợi ích cá nhân và giá trị cốt lõi. Nếu Hãy tha thứ cho em là câu chuyện của tuổi trẻ và những khởi đầu đầy hy vọng, thì Lưới trời lại như một lát cắt chân thực của đời sống khi con người đã bước vào những “mạng lưới” phức tạp và đan xen của xã hội hiện đại.
Hình tượng 'ông Tây' và những áp lực phía sau
Trước đây, khi nhắc đến Đào Bá Sơn, khán giả thường nhớ ngay đến những vai sĩ quan lạnh lùng, sắc sảo và đôi khi là phản diện đầy ấn tượng. Ngoại hình góc cạnh, sống mũi cao khiến ông gần như trở thành lựa chọn mặc định cho kiểu vai “ông Tây” trong nhiều bộ phim chiến tranh nổi tiếng. Hình tượng ấy vừa là lợi thế to lớn, vừa là giới hạn khó vượt qua. Nó giúp ông ghi dấu ấn mạnh mẽ trong lòng khán giả, nhưng cũng khiến ông nhiều lần rơi vào cảm giác bị đóng khung trong một khuôn mẫu nhất định.
Ít ai biết rằng, phía sau những vai diễn “ông Tây” đầy thu hút ấy là không ít áp lực và khó khăn. Việc hóa thân vào những nhân vật xa lạ về văn hóa, tâm lý, thậm chí phải thể hiện những cảnh tình cảm không thuộc về trải nghiệm cá nhân của mình, từng khiến ông cảm thấy vô cùng khó khăn và đôi khi là mệt mỏi tột độ. Chính vì vậy, những vai diễn mang màu sắc đời thường gần gũi như trong Hãy tha thứ cho em hay Lưới trời lại trở nên đặc biệt và ý nghĩa không chỉ với khán giả, mà cả với chính bản thân người nghệ sĩ tài hoa này.
Hành trình từ diễn viên đến đạo diễn tài năng
Không dừng lại ở diễn xuất xuất sắc, Đào Bá Sơn còn là một đạo diễn có nhiều đóng góp quan trọng cho nền điện ảnh Việt Nam. Sau ánh hào quang rực rỡ của một diễn viên nổi tiếng, ông đã chọn một con đường lặng lẽ và khiêm tốn hơn, đứng sau máy quay và theo đuổi những câu chuyện mang chiều sâu nhân văn sâu sắc. Nếu trên màn ảnh, ông từng là một “lãng tử” với vẻ ngoài phong trần đầy cuốn hút, thì trong đời thực, ông lại là người nghệ sĩ trầm lặng, nhiều suy tư và luôn tìm kiếm những giá trị bền vững trong nghệ thuật điện ảnh.
Cuộc sống hiện tại và di sản nghệ thuật
Ở thời điểm hiện tại, Đào Bá Sơn không còn xuất hiện dày đặc trước công chúng như trước kia. Ông sống một cuộc sống kín tiếng, thi thoảng tham gia các hoạt động chuyên môn ý nghĩa, giảng dạy cho thế hệ trẻ và đồng hành cùng các dự án điện ảnh đầy tiềm năng. Nhưng với nhiều khán giả trung thành, ông vẫn mãi là “lãng tử màn ảnh” – không chỉ bởi những vai diễn đình đám năm nào, mà còn bởi cách ông gắn bó với điện ảnh một cách bền bỉ, tận tâm và không hề phô trương.



