Tiếng Sấm Trong Đêm: Hành Trình Hòa Giải Của Một Nhà Văn Cựu Chiến Binh Việt Nam
Tiếng Sấm Trong Đêm: Hành Trình Hòa Giải Của Nhà Văn

Tiếng Sấm Trong Đêm: Hành Trình Hòa Giải Của Một Nhà Văn Cựu Chiến Binh Việt Nam

Chị tỉnh giấc giữa đêm khuya vì một chuỗi sấm rền rĩ chạy từ xa đến, dội vang trên đầu rồi dần tan biến. Ra khỏi giường, chị bước tới cửa sổ nhìn xuống khu vườn lúc hơn một giờ sáng. Đèn vườn vẫn sáng, không một hạt mưa. Sao sấm nhiều thế mà không mưa? Chị tự hỏi. Khu vườn yên tĩnh, chỉ có gió nhẹ lay động những khóm hoa hồng trái mùa – thứ khiến chị ngạc nhiên khi mới đến.

Những Ám Ảnh Không Rời

Chị là một nhà văn nữ Việt Nam, cựu thanh niên xung phong trên đường mòn Hồ Chí Minh. Khi được cử sang Mỹ cùng đoàn nhà văn, ban đầu chị từ chối. Tại sao phải đến đất nước đã gây ra cuộc chiến tàn khốc trên quê hương mình? Nhưng rồi chị vẫn đi. Tại sân bay New York, chị hoảng loạn khi thấy quanh mình dường như toàn lính Mỹ đội mũ sắt, đeo kính đen – hình ảnh ám ảnh chị từ thời chiến trường.

Đêm đầu tiên ở nhà một giáo sư Mỹ, chị không ngủ được. Gần sáng, chị nghe tiếng sấm rền rĩ tưởng trời mưa, nhưng cả nhà yên lặng, không ai hay biết. Những đêm sau, hiện tượng ấy lặp lại. Chị kể với mọi người – chàng nhà văn trẻ phiên dịch và các đồng nghiệp – nhưng không ai nghe thấy gì. "Chắc chị mơ ngủ", họ nói.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Mọi thứ thay đổi khi Giêm xuất hiện – một tiểu thuyết gia Mỹ, cựu binh từng là lính bắn súng máy trên trực thăng dọc đường mòn Hồ Chí Minh. Lần đầu thấy Giêm, chị giật mình choáng váng: anh ta tóc cắt ngắn, đeo kính đen, gợi lại nỗi kinh hãi xưa. Nhưng Giêm chân thành bắt tay, nói rằng đã đọc truyện ngắn của chị và mong được gặp tác giả.

Buổi tối, chị thầm nghĩ: "Làm sao hắn có thể hiểu và đồng cảm với những gì mình viết?" Nhưng khi nghe Giêm trò chuyện về chiến tranh và văn học, chị thấy anh ta bối rối, chân thành. Giêm kể về một lần trên trực thăng, thấy một phụ nữ Việt Nam đạp xe, anh khao khát được nhảy xuống, cùng cô ấy đạp đến một nơi nào đó. Hình ảnh ấy ám ảnh chị suốt đêm.

Những Bí Mật Được Giải Mã

Một chiều trong vườn, Giêm tâm sự với chị qua phiên dịch. Sau khi trở về từ Việt Nam, anh bị trầm cảm nặng, không thể lái xe buýt vì luôn thấy máu dưới bánh xe. Anh trồng hoa hồng khắp vườn, rồi viết lách để lấp đầy khoảng trống ám ảnh. "Không viết ra những điều ấy thì tôi hoặc bị điên hoặc đã tự tử", Giêm nói trong nước mắt.

Chị khẽ giật mình: hóa ra hắn cũng giống mình. Cơn mưa bất chợt ập xuống, kèm theo tiếng sấm thật. Giêm bỗng thổ lộ: những ngày đầu về từ chiến trường, anh cũng tỉnh giấc vì nghe tiếng sấm, nhưng rồi nhận ra đó chỉ là tiếng bom trong ký ức. "Trời", chị kêu khẽ. Chị chợt hiểu: tiếng sấm chị nghe những đêm qua cũng chính là tiếng bom chưa rời khỏi ký ức mình.

Bình Yên Trở Lại

Đêm đó, lần đầu tiên chị không còn tỉnh giấc vì tiếng sấm. Sáng hôm sau, trước khi rời Mỹ, chị ký tặng Giêm tập truyện ngắn dịch sang tiếng Anh, tựa đề "Tiếng đập cánh của bồ câu". Chị định hỏi anh sẽ đạp xe đến đâu với người phụ nữ trong ký ức, nhưng rồi im lặng. Trong lòng chị, cảm giác xa nhà trọn một kiếp người dần nhẹ bớt, thay vào đó là sự hòa giải mong manh với quá khứ.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình