Hành trình trở về nguồn cội của họa sĩ Chloé Saï Breil-Dupont
Chloé Saï Breil-Dupont, một họa sĩ với dòng máu đa văn hóa, đã chọn Việt Nam làm điểm dừng chân sau nhiều năm lang bạt khắp thế giới. Cô và bà nội, người Việt Nam, từng chụp hình cùng nhau trong tà áo dài truyền thống tại nhà bà ở Pháp vào năm 2022, một khoảnh khắc gợi nhớ về sợi dây gắn kết bền chặt với quê hương. Cuộc đời Chloé là chuỗi những quyết định táo bạo, từ việc học triết học ở Brazil, kỹ thuật hội họa ở Ý, đến tổ chức triển lãm tại Berlin. Lần trở về Việt Nam này, như cô chia sẻ, cũng là một bước đi theo trực giác: "Tôi nghĩ đó là trực giác, tôi ở đây vì thấy mình cần phải ở đây. Đúng chỗ, đúng thời điểm, mọi thứ tự động khớp lại với nhau".
Triển lãm đầu tay tại Việt Nam: "Ở đây, ở đó và ở khắp mọi nơi"
Giữa tháng 9 năm 2025, Chloé Saï Breil-Dupont đã tổ chức triển lãm đầu tiên của mình tại Việt Nam, nằm trong khuôn khổ chương trình Nghệ sĩ Lưu trú Villa Saigon 2025 do Viện Pháp tại Việt Nam tổ chức. Triển lãm mang tên "Ở đây, ở đó và ở khắp mọi nơi", lấy cảm hứng từ câu nói quen thuộc của bà nội cô, người luôn cảm thấy tâm hồn mình ở cả Pháp lẫn Việt Nam. Sự kiện trưng bày 9 bức tranh sơn dầu khổ lớn, bao gồm chân dung của các nghệ sĩ trẻ trong giới nghệ thuật đương đại Việt Nam và những tác phẩm trừu tượng phản ánh chuyển biến nội tâm của Chloé kể từ khi cô trở lại sinh sống ở đây.
Trong một cuộc trò chuyện cởi mở, Chloé đã chia sẻ về tuổi thơ đa văn hóa của mình: "Tuổi thơ của tôi nằm giữa những trận đấu bò Tây Ban Nha và những lần theo bà nội đi chùa. Thật thú vị!". Những trải nghiệm tưởng chừng đối lập này đã hình thành nên nền tảng thẩm mỹ độc đáo trong sáng tác của cô. Cô tin rằng, với xuất thân từ nhiều nền văn hóa, người nghệ sĩ phải tìm ra ngôn ngữ riêng của mình, và "khi bạn là con lai, bạn sáng tạo từ tất cả những gì làm nên bạn".
Quá trình tái khám phá bản thân và vượt qua thử thách
Hành trình trở về Việt Nam không chỉ là sự tìm kiếm nguồn cội mà còn là quá trình tái khám phá bản thân đầy thử thách. Chloé đã trải qua một tai nạn xe máy nghiêm trọng, dẫn đến gãy xương, lệch vai và phải trải qua ba cuộc phẫu thuật, khiến cô không thể vẽ trong nhiều tháng. Cô phải học lại cách sống với cơ thể mới, từ những sinh hoạt cơ bản nhất. "Tôi phải làm quen lại với hình dáng mới của cơ thể, cách hoạt động. Trải nghiệm đó in hằn lên cơ thể tôi, tôi vẫn mang nỗi đau trong cơ thể liên quan đến nó", cô tâm sự.
Đồng thời, Chloé cũng đối mặt với chứng trầm cảm sau nhiều năm làm việc quá sức và liên tục triển lãm ở nhiều quốc gia. Quyết định trở về Việt Nam xuất phát từ trực giác muốn gần gũi hơn với cội nguồn và gia đình. Một cách kỳ diệu, việc sống ở đây đã giúp cô dần hồi phục, không chỉ nhờ tìm được nhà trị liệu phù hợp mà còn vì sợi dây liên kết vô hình với Việt Nam khiến mọi thứ được "sắp xếp lại". Poster của triển lãm, với hình ảnh một cuộn xoáy trong đầu bung nở thành bông hoa phượng trắng, chính là ẩn dụ cho hành trình từ sự thu hẹp tâm trí đến sự rực rỡ trở lại.
Những khoảnh khắc giản dị và tình yêu dành cho Việt Nam
Khi được hỏi về điều yêu thích nhất sau gần ba năm sống ở Việt Nam, Chloé bật cười và nói ngay: "Mưa". Tiếng mưa rơi bên ngoài xưởng vẽ mang lại cho cô cảm giác bình yên. Nhưng điều cô trân quý hơn cả là những con người và thói quen thường ngày: "Tôi yêu bạn bè ở đây, thích cảm giác mỗi sáng thức dậy đi ra đường nghe mọi người trò chuyện, chào hỏi hàng xóm". Những điều giản dị ấy khiến cô cảm thấy như đang ở nhà.
Chloé còn là người đầu tiên trong gia đình ở Pháp trở về Việt Nam, và sau khi thấy cô sống ở đây, nhiều thành viên khác cũng muốn quay về thăm. Cô hào hứng kể rằng ba cô giờ đi lại thường xuyên giữa Pháp và Việt Nam, còn bà nội dự định về ăn Tết năm nay. Một kỷ niệm đặc biệt là khi anh họ cô mang ra chiếc áo của bà cố đã khuất, vẫn còn phảng phất mùi hương sau hơn mười năm, nhắc nhở về sợi dây máu mủ bền chặt.
Niềm tự hào và kế hoạch tương lai
Chloé từng đạt được nhiều thành tựu nghệ thuật, bao gồm việc được vinh danh tại giải thưởng Jean-François Prat Prize năm 2021, nhưng cô vẫn xúc động khi bà nội tự hào vì cô nói được tiếng Việt. "Bạn biết đó, không dễ để phụ huynh châu Á bày tỏ rằng họ tự hào về bạn đâu, nhưng bà nội đã tự hào về tôi đấy!", cô chia sẻ. Điều này càng làm sâu sắc thêm mối liên kết với cội nguồn.
Về kế hoạch tương lai, Chloé chưa muốn rời đi: "Tôi chưa hứa được chuyện ở lại mãi mãi, nhưng hiện tại tôi chưa muốn đi đâu cả. Tôi thấy mình hợp với nơi này. Tôi đã tạo được một mái nhà ở đây mà". Cô miêu tả cuộc sống ở Việt Nam bằng từ "ngọt ngào" và cảm thấy mình thật có phước khi được sống và sáng tạo tại đây. Nhịp sống hàng ngày của cô ở TP.HCM khá bình dị, từ pha cà phê buổi sáng, tập gym, đến lang thang khám phá thành phố và gặp gỡ bạn bè vào buổi tối.



