Phát hiện gây sốc: Phân người từng là dược liệu trong y học La Mã cổ đại
Một nghiên cứu khảo cổ học mới đây tại Thổ Nhĩ Kỳ đã làm sáng tỏ một bí mật y học đáng kinh ngạc: người La Mã cổ đại từng sử dụng phân người như một phương thuốc điều trị bệnh. Đây là bằng chứng hóa học trực tiếp đầu tiên xác nhận thực hành này, vốn chỉ được đề cập trong các văn bản lịch sử.
Bằng chứng từ lọ thủy tinh 1.900 năm tuổi
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Journal of Archaeological Science Reports cho biết, các nhà khoa học đã phân tích một lọ thủy tinh La Mã có niên đại khoảng 1.900 năm, được tìm thấy tại thành phố cổ Pergamon, nay là Bergama thuộc tỉnh Izmir, Thổ Nhĩ Kỳ. Bên trong vật chứa này, họ phát hiện các mảnh cặn màu nâu sẫm.
Thông qua phương pháp phân tích sắc ký khí - khối phổ, nhóm nghiên cứu đã xác định sự hiện diện của các hợp chất sinh học đặc trưng từ hệ tiêu hóa, bao gồm coprostanol và 24-ethylcoprostanol. Những hợp chất này cho thấy nguồn gốc của cặn có thể là phân người, cung cấp bằng chứng vật lý hiếm hoi cho thực hành y học cổ xưa.
Kết hợp với thảo dược để che mùi và hỗ trợ điều trị
Ngoài các hợp chất từ phân, mẫu vật còn chứa các thành phần từ cây xạ hương. Các nhà nghiên cứu cho rằng, việc thêm thảo dược này nhằm mục đích che mùi khó chịu và có thể hỗ trợ quá trình điều trị. Pergamon từng là một trung tâm y học lớn của Đế chế La Mã, nơi sinh sống của thầy thuốc nổi tiếng Galen, người có ảnh hưởng sâu rộng đến y học phương Tây.
Các văn bản cổ của Hippocrates, Pliny the Elder và Galen đều đề cập đến việc sử dụng phân động vật, và thậm chí cả phân người, để điều trị nhiều loại bệnh. Cụ thể, chúng được áp dụng cho các bệnh viêm nhiễm, rối loạn sinh sản và nhiều vấn đề sức khỏe khác. Phát hiện này chứng minh rằng việc sử dụng phân trong y học không chỉ là lý thuyết mà đã thực sự được áp dụng trong thực tế.
Ranh giới linh hoạt giữa y học, mỹ phẩm và nghi lễ
Trong thời cổ đại, ranh giới giữa mỹ phẩm, nghi lễ và y học thường khá linh hoạt. Nhiều loại thuốc mỡ được pha chế kết hợp cả yếu tố chữa bệnh lẫn chăm sóc cơ thể, phản ánh cách tiếp cận toàn diện của xã hội La Mã đối với sức khỏe và vệ sinh.
Các phương pháp sử dụng phân trong y học đã tồn tại đến thời Trung cổ và chỉ dần bị thay thế vào thế kỷ XVIII do những lo ngại về nguy cơ lây nhiễm. Tuy nhiên, y học hiện đại vẫn tiếp tục nghiên cứu các phương pháp liên quan, chẳng hạn như ghép vi sinh vật đường ruột (fecal transplant) trong điều trị một số bệnh lý, dù quy trình này yêu cầu kiểm soát nghiêm ngặt để đảm bảo an toàn.
Ý nghĩa của phát hiện khảo cổ
Phát hiện tại Pergamon không chỉ làm sáng tỏ cách các xã hội cổ đại tiếp cận bệnh tật, vệ sinh và điều trị, mà còn cung cấp bằng chứng vật lý quý giá cho một thực hành y học từng gây nhiều tranh cãi. Nó mở ra cái nhìn sâu sắc về sự tiến hóa của y học qua các thời kỳ, từ những phương pháp thô sơ đến các kỹ thuật hiện đại ngày nay.
Nhìn chung, nghiên cứu này nhấn mạnh tầm quan trọng của khảo cổ học trong việc khám phá lịch sử y học và hiểu rõ hơn về các nền văn minh cổ đại. Những phát hiện như vậy giúp chúng ta đánh giá lại cách con người trong quá khứ đã đối mặt với thách thức sức khỏe, đồng thời cung cấp bài học cho sự phát triển y tế trong tương lai.



