Lần đầu tiên, các nhà khoa học phát hiện muối tồn tại trong các đám mây khí quyển của một thiên thể nửa sao nửa hành tinh, mở ra hướng giải thích mới cho những bí ẩn quang phổ kéo dài hàng thập kỷ.
Phát hiện chưa từng thấy từ kính James Webb
Sử dụng kính viễn vọng không gian James Webb, nhóm nghiên cứu do tiến sĩ Aneesh Baburaj của Đại học Northwestern (Mỹ) dẫn đầu đã phân tích bức xạ hồng ngoại yếu ớt từ GJ504b, một vật thể được phát hiện lần đầu năm 2013 với biệt danh "Hành tinh Hồng". Kết quả cho thấy sự hiện diện của muối trong các đám mây khí quyển, làm mờ đi dấu vết của các phân tử khác như nước, metan và amoniac.
Đây là lần đầu tiên hiện tượng này được ghi nhận, giải thích tại sao dữ liệu quang phổ từ các thiên thể lạnh và già trước đây thường không khớp với mô hình lý thuyết. Theo tiến sĩ Baburaj, "các đám mây muối đã che khuất các phân tử đặc trưng, khiến chúng ta hiểu sai về thành phần khí quyển của chúng".
GJ504b: Ranh giới mờ giữa hành tinh và sao lùn nâu
GJ504b cách Trái Đất khoảng 57 năm ánh sáng, quay quanh một ngôi sao giống Mặt Trời. Với khối lượng gấp 25 lần Sao Mộc và nhiệt độ trung bình khoảng 290 độ C, nó nằm ở ranh giới giữa hành tinh khổng lồ và sao lùn nâu. Sao lùn nâu là thiên thể quá lớn để là hành tinh nhưng không đủ lớn để duy trì phản ứng tổng hợp hạt nhân trong lõi.
Nhờ khả năng lọc ánh sáng chói từ ngôi sao mẹ, kính James Webb đã đo được bức xạ điện từ yếu ớt từ GJ504b, tiết lộ sự tồn tại của các đám mây muối. Phát hiện này không chỉ làm rõ cấu trúc khí quyển kỳ lạ của Hành tinh Hồng mà còn mở ra bước tiến mới trong việc giải mã ranh giới mơ hồ giữa hành tinh khổng lồ và sao lùn nâu.
Ý nghĩa đối với nghiên cứu ngoại hành tinh
Các nhà khoa học cho biết phát hiện này giúp giải thích sự suy giảm bí ẩn của các phân tử như nước, metan và amoniac trong quang phổ của các thiên thể lạnh. Trước đây, dữ liệu từ các vật thể như GJ504b thường gây bối rối vì không khớp với mô hình. Sự tồn tại của các đám mây muối đã giải quyết vấn đề này, đồng thời cung cấp hiểu biết mới về sự hình thành và tiến hóa của các hệ sao.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí chuyên ngành, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc sử dụng kính James Webb để khám phá các thế giới xa xôi.



