Tên lửa BrahMos-A 800km sắp thử nghiệm cuối 2026, mục tiêu biên chế 2028-29
BrahMos-A 800km thử nghiệm 2026, biên chế 2028-29

Tên lửa BrahMos-A 800km sắp thử nghiệm bay cuối 2026, mục tiêu biên chế 2028-29

Trong thế giới tên lửa hành trình tầm xa, có hai cách để xuyên thủng lưới phòng không đối phương: hoặc là bay thật nhanh khiến kẻ địch không kịp trở tay, hoặc là bay thật khéo để không bao giờ bị phát hiện. Tên lửa BrahMos-A 800km của Ấn Độ và Nga, cùng với tên lửa JASSM-ER của Mỹ, chính là hai đại diện cực đoan nhất cho hai trường phái này.

BrahMos-A: "Chiếc búa tạ" siêu thanh với tốc độ Mach 3

Biến thể tên lửa BrahMos-A tầm bắn 800km sắp khởi động thử nghiệm bay vào cuối năm 2026, với mục tiêu đưa vào biên chế phi đội từ năm 2028 đến 2029. Tên lửa này chọn cách "đạp cửa" trực diện, với tốc độ Mach 3, chỉ mất chưa đầy 15 phút để vượt qua quãng đường 800 km. Điều này khiến các hệ thống máy tính phòng không của đối phương có rất ít thời gian để tính toán giải pháp bắn hạ.

Điểm khác biệt lớn nhất nằm ở động năng công phá. Tên lửa BrahMos-A 800km với trọng lượng 2,5 tấn lao đi ở tốc độ siêu thanh sở hữu năng lượng hủy diệt kinh khủng. Ngay cả khi đầu nổ không kích hoạt, cú va chạm ở tốc độ Mach 3 cũng đủ để bẻ gãy sống tàu chiến hoặc xuyên thủng các boong-ke kiên cố nhất. Điều này khiến nó trở thành lựa chọn ưu tiên cho các mục tiêu di động như cụm tàu sân bay, nơi mà tốc độ là yếu tố quyết định để vượt qua các lá chắn phòng không Aegis.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

JASSM-ER: "Con dao găm" tàng hình với tính đa năng cao

Trong khi đó, tên lửa AGM-158B JASSM-ER của Mỹ là một "bóng ma" đúng nghĩa. Nó sử dụng động cơ turbine phản lực cánh quạt, bay ở vận tốc cận âm khoảng 1.000 km/h, nhưng bù lại bằng thiết kế tàng hình góc cạnh và vật liệu hấp thụ radar tối tân. Tên lửa JASSM-ER có tầm bắn lên tới gần 1.000 km, cho phép nó lẻn qua các kẽ hở của hệ thống phòng không.

Tên lửa JASSM-ER nhẹ hơn, khoảng 1 tấn, và bay chậm, nên sức công phá phụ thuộc hoàn toàn vào đầu đạn xuyên phá nặng 450 kg. Tuy nhiên, nó chiếm ưu thế tuyệt đối về tính đa năng và tải trọng. Nhờ trọng lượng nhẹ, một chiếc tiêm kích F-15E của Mỹ có thể mang tới 5 quả tên lửa JASSM, trong khi chiếc tiêm kích Su-30MKI khổng lồ của Ấn Độ hiện tại chỉ có thể mang duy nhất 1 quả tên lửa BrahMos-A dưới bụng. Điều này có nghĩa là để tiêu diệt cùng một số lượng mục tiêu, Ấn Độ cần huy động số lượng máy bay gấp nhiều lần so với Mỹ, đây là một điểm yếu chí mạng về mặt kinh tế và huy động lực lượng trong một cuộc xung đột tổng lực.

So sánh công nghệ dẫn đường và thách thức

Xét về mặt công nghệ dẫn đường, tên lửa JASSM-ER sở hữu đầu dò hồng ngoại tiên tiến cho phép nó tự nhận diện hình ảnh mục tiêu ở giai đoạn cuối, giúp giảm phụ thuộc vào GPS, vốn dễ bị gây nhiễu. Tên lửa BrahMos-A 800km dù đã nâng cấp hệ thống dẫn đường kết hợp, nhưng việc bay ở tốc độ siêu thanh tạo ra một lớp plasma quanh tên lửa, có thể gây nhiễu chính các cảm biến của nó, đòi hỏi những giải pháp chống nhiễu cực kỳ phức tạp và đắt đỏ.

Sự xuất hiện của biến thể BrahMos-A 800km giúp Ấn Độ thu hẹp khoảng cách về tầm bắn với Mỹ, đồng thời duy trì lợi thế tốc độ độc tôn mà phương Tây vẫn đang chật vật đuổi theo. Nếu tên lửa JASSM-ER là một "con dao găm" tinh tế, được thiết kế để ám sát mục tiêu trong im lặng, thì tên lửa BrahMos-A 800km là một "chiếc búa tạ" siêu thanh, sẵn sàng đập tan mọi lớp giáp bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Với kế hoạch thử nghiệm bay cuối 2026 và mục tiêu biên chế 2028-29, BrahMos-A 800km hứa hẹn sẽ thay đổi cục diện phòng thủ và tấn công trong khu vực, mang lại cho Ấn Độ một vũ khí chiến lược mạnh mẽ để đối phó với các mối đe dọa tiềm tàng.