Chiều 30/6, Tòa án nhân dân TP Hà Nội mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Đinh Văn Long (SN 1974, quê Phú Thọ) về tội Giết người. Long là tài xế xe bồn bị cáo buộc cố tình cán nữ sinh lớp 10 tử vong trong vụ tai nạn xảy ra ngày 13/9/2025 tại thôn Lam Sơn, xã Phú Xuyên, TP Hà Nội.
Diễn biến phiên tòa
Tại phần thủ tục, thư ký phiên tòa cho biết đại diện của Công ty TNHH Vật liệu xây dựng Phong Cảnh (nơi Long làm việc) vắng mặt. Sau khi hội ý, HĐXX cho rằng việc vắng mặt này không ảnh hưởng đến quá trình xét xử nên tiếp tục phiên tòa.
Tại tòa, bị cáo Đinh Văn Long thừa nhận nội dung bản cáo trạng do Viện kiểm sát công bố là đúng. Tuy nhiên, khi khai báo, Long trình bày chậm, giọng ngập ngừng khi được hỏi về diễn biến dẫn đến cái chết của nữ sinh H.A.
Lời khai của bị cáo
Long khai, sáng 13/9/2025, khi điều khiển xe bồn đến gần cầu chui Vạn Điểm, xã Phú Xuyên, Hà Nội thì nghe tiếng động phát ra ở bên phải xe. "Lúc đó bị cáo nghe tiếng 'bịch, bịch', nhìn qua hai bên gương chiếu hậu nhưng không thấy có hiện tượng gì nên đã tiếp tục điều khiển xe đi tiếp. Ở bánh trước không có gương nên chỉ có thể cảm nhận va chạm", Long trình bày và cho rằng thời điểm đó bản thân không nhận thức được đã xảy ra tai nạn.
Xe bồn đi thêm khoảng 10m, người dân hô hoán "có tai nạn rồi" Long mới dừng lại, xuống kiểm tra và thấy một cháu gái bị thương nặng. Bị cáo sau đó rời khỏi hiện trường. Đến chiều tối cùng ngày, khi biết nạn nhân tử vong, Long đến cơ quan công an đầu thú.
HĐXX truy vấn hành vi cố ý
HĐXX truy vấn: "Vì sao đã phanh được xe rồi mà bị cáo không xuống kiểm tra?" Long ấp úng, im lặng trong ít phút rồi nói do run nên không nhớ. HĐXX nhắc nhở bị cáo cần thành khẩn khai báo bởi tại cơ quan điều tra, Long đã có lời khai cụ thể và nhất quán.
Theo nội dung được công bố, sau va chạm, Long cảm nhận có áp lực từ lốp xe phía trước bên phải, vô lăng rung mạnh. Long nghĩ có người va chạm với đầu xe, phanh gấp nhưng xe vẫn đi thêm khoảng 4m mới dừng. Khi dừng, Long quan sát qua gương phụ và thấy xe máy nằm đổ cạnh bánh sau. Dù không thấy người điều khiển, nhưng bị cáo đã cảm nhận người đi xe máy có thể đang bị chèn dưới bánh xe.
"Lúc này do hoảng sợ và nghĩ đến người này còn sống sẽ phải đền bù số tiền lớn trong khi hoàn cảnh bản thân tôi khó khăn. Khi đó, tôi đã có suy nghĩ nếu phải đi tù thì đi tù luôn và trong tù sẽ không phải đền tiền cho người này nữa nên đã đạp côn, lên số 3 và điều khiển xe về phía trước với mục đích để người này chết luôn và khi đi tù không phải lo đền bù", HĐXX công bố lời khai của Long tại cơ quan điều tra.
Bị cáo thừa nhận sai lầm
Nghe chủ tọa công bố nội dung này, Long cúi mặt. Bị cáo phân trần hành vi diễn ra trong lúc hoảng sợ. Đến nay, khi nghĩ lại sự việc, Long nói bản thân nhận thức được đó là sai lầm nghiêm trọng. Bị cáo cũng thừa nhận một chiếc xe nặng khoảng 25 tấn chèn qua người có thể khiến nạn nhân tử vong.
Hồ sơ vụ án thể hiện, Long là lái xe của Công ty TNHH Vật liệu xây dựng Phong Cảnh. Ngày 13/9/2025, Long được giao điều khiển xe bồn biển kiểm soát 29H-294.61, chở bê tông tươi từ trụ sở công ty đến xã Chuyên Mỹ, TP Hà Nội.
Khoảng 9h cùng ngày, khi đến gần cầu chui Vạn Điểm, xã Phú Xuyên, cháu N.Đ.H.A. (SN 2010) điều khiển xe máy điện đi cùng chiều phía sau. Khi cháu H.A. vượt lên từ bên phải đến gần đầu xe bồn thì gặp một xe tải đi cắt ngang từ bên trái. Cháu H.A. cùng xe máy điện bị ngã xuống đường. Xe máy điện đổ về lề đường, còn cháu H.A. ngã sang bên trái, ngay trước đầu xe bồn và bị bánh trước ô tô chèn vào.
Cáo trạng xác định, sau khi biết xe đã va chạm với cháu H.A., Long đạp phanh nhưng chiếc xe vẫn di chuyển thêm khoảng 4m mới dừng lại, mặc dù Long biết rõ cháu H.A. đang mắc kẹt dưới bánh xe. Long bị cáo buộc cố tình cán tử vong nữ sinh vì cho rằng nếu nạn nhân còn sống thì sẽ phải bồi thường nhiều tiền. Vì vậy, bị cáo tiếp tục vào số, điều khiển xe đi tiếp, chèn qua vùng bụng và đẩy cháu H.A. trượt trên mặt đường khoảng 10m. Chỉ khi người dân phát hiện, chạy đến chặn đầu xe, bị cáo mới dừng phương tiện.
Hậu quả, cháu H.A. bị chấn thương bụng rất nặng, vỡ xương chậu và tử vong trên đường đi cấp cứu.



