Gói Bánh Tết, Gói Yêu Thương: Ngọn Lửa Sẻ Chia Ấm Áp Giữa Lòng Sài Gòn
Gói Bánh Tết, Gói Yêu Thương: Ngọn Lửa Sẻ Chia Ấm Áp

Gói Bánh Tết, Gói Yêu Thương: Ngọn Lửa Sẻ Chia Ấm Áp Giữa Lòng Sài Gòn

Không cần pháo hoa rực rỡ, không cần đèn màu lấp lánh, chỉ cần nhìn hơn trăm con người ngồi quây tròn bên sân chùa, tay rọc lá chuối, tay vo nếp thơm, buộc lạt chắc chắn, nghe tiếng cười giòn tan hòa trong tiếng chuông ngân, tự nhiên ai cũng cảm nhận mùa xuân đang về rất gần. Tết ở đây đến bằng mùi nếp mới ngào ngạt, bằng làn khói bếp ấm áp, bằng ánh mắt lấp lánh của lũ trẻ khi lần đầu được giao nhiệm vụ "quan trọng": lau lá chuối cho thật sạch, buộc dây cho thật chặt, giúp đòn bánh nên hình nên dáng.

Không Gian Thiền Môn Biến Thành Nơi Gắn Kết

Từ ngày 20 tháng Chạp, không gian thiền môn tu viện Khánh An đã khác hẳn. Những lối đi quen thuộc bỗng rộn ràng thêm bước chân của sinh viên trẻ trung, công nhân chăm chỉ, những bà mẹ từ miền Tây, Đồng Nai… dắt theo con nhỏ. Người già tóc bạc ngồi tỉ mỉ lựa đậu xanh, người trẻ nhanh nhẹn nhóm lửa hồng, các em bé chạy vòng quanh rồi lại sà vào phụ một tay. Không ai đứng ngoài cuộc, mỗi người như một sợi lạt mỏng manh, góp lại thành mối dây ràng rịt của yêu thương và sự sẻ chia.

Để có được 2.500 đòn bánh tét thơm ngon, bếp lửa ấy đỏ rực suốt hai ngày hai đêm không ngừng nghỉ. Lửa hồng rực, mặt người cũng hồng hào vì nhiệt huyết. Thức khuya, mệt mỏi, nhưng niềm vui thì tràn ngập. Bởi ai cũng biết rõ những đòn bánh kia sẽ tìm đến từng mái nhà, từng phận người quanh xóm, mang theo hơi ấm và tình cảm chân thành.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Thử Thách Mưa Gió Và Sức Mạnh Của Tình Người

Thử thách bất ngờ ập đến vào rạng sáng ngày 24 Tết. Khi nồi bánh đang sôi sùng sục, mưa bất chợt đổ xuống ào ạt. Gió mạnh xô bạt, nước mưa tạt thẳng vào bếp lửa. Trong phút chốc, những tà áo nâu, áo lam của chư Tăng và Phật tử ùa ra nhanh chóng. Không ai gọi ai, mọi người cứ thế mà giữ bạt vững chắc, chuyển củi khô, chụm thêm lửa để giữ nhiệt. Mưa lạnh buốt, quần áo ướt sũng, bùn đất bám đầy chân, vậy mà tiếng cười vẫn vang lên rộn rã. Có người nói: "Mưa là lộc trời, ướt chút thân mình để bánh chín đều, có ngại gì".

Khoảnh khắc ấy, nếu đứng nhìn, sẽ thấy một điều rất đẹp, rất đậm chất Tết: ranh giới giữa xuất gia và tại gia tự nhiên tan biến. Chỉ còn lại những con người đang cùng nhau giữ lửa. Lửa cho nồi bánh chín thơm, và lửa cho tình người ấm áp, không bao giờ tắt.

Những Đòn Bánh Mang Theo Niềm Vui Và Sự Kết Nối

Sáng ngày 25, nắng lên rực rỡ, hơi bánh thơm lừng lan tỏa khắp sân chùa. Sân tu viện xếp đầy những đòn bánh xanh mướt, đẹp mắt. Xe ba gác bắt đầu lăn bánh len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, dừng trước những căn nhà quen thuộc. Có cụ già sống một mình, chống gậy ra nhận bánh, nở nụ cười móm mém hạnh phúc. Có gia đình công nhân ở trọ, căn phòng chật hẹp, nhưng khi cầm đòn bánh trên tay, mắt ai cũng sáng lên niềm vui và sự cảm kích.

Người ta thường nghĩ cho đi là mất mát, nhưng ở đây, cho đi lại là nhận về - từ những cái chắp tay trang nghiêm, những lời chúc tốt lành, những ánh nhìn ướt đẫm xúc động. Và, nhận lại cảm giác mình thuộc về một cộng đồng gắn bó, nơi vẫn còn gọi nhau bằng tiếng "xóm giềng" thân thương.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Thông Điệp Về Tết Xưa Và Sự Gắn Kết Hiện Đại

Thượng tọa Thích Trí Chơn - Ủy viên Hội đồng trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, viện chủ tu viện Khánh An khẳng định, Tết xưa của ông bà không nặng về quà cáp vật chất mà nặng về ân tình và sự kết nối. Bánh nhà này mang qua biếu nhà kia, rồi nhận lại hũ dưa chua, miếng mứt ngọt. Không phải để so đo tính toán, mà để còn cái cớ qua lại thăm hỏi, còn nhớ tên nhau, còn ngồi xuống uống với nhau chén trà ấm áp. "Trong nhịp sống đô thị hôm nay, khi cửa nhà khép kín, thang máy thay thế cho ngõ xóm, nhiều khi người ở sát vách cũng không biết mặt nhau, thì một đòn bánh tét lại trở thành cây cầu nối kỳ diệu", vị viện chủ chia sẻ.

Cầm trên tay đòn bánh "vượt mưa" ấy, nghe kể chuyện đêm thức trắng giữ lửa, tự nhiên lòng người dịu xuống bình an. Tết hóa ra không nằm ở những thứ lớn lao, hào nhoáng. Tết nằm trong bàn tay ướt lạnh vẫn giữ chặt tấm bạt cho lửa khỏi tắt. Tết nằm trong tiếng gọi nhau í ới giữa mưa gió trái mùa của TP.HCM để cho bánh kịp đến tay người dân. Một mùa xuân mới được dệt nên từ những sợi lạt giản dị như vậy, từ tấm lòng sẻ chia chân thành.

Nguyện Ước Giữ Mãi Ngọn Lửa Sẻ Chia

"Nếu có một điều để ước, thì chỉ mong ngọn lửa ấy - lửa của sự sẻ chia, của tình người - còn cháy mãi, để mỗi cuối năm, người ta lại tìm về đây, thấy Tết không chỉ đến, mà còn ở lại, trong lòng mình", chị Trần Kim Phụng, người tham gia hoạt động ý nghĩa này bày tỏ. Tu viện Khánh An tọa lạc tại phường An Phú Đông, là điểm sinh hoạt tâm linh quen thuộc của đông đảo Tăng Ni, Phật tử và người dân. Không chỉ thường xuyên tổ chức các khóa tu, thiền định, nơi đây còn thu hút nhiều bạn trẻ tìm về học pháp, tìm sự tĩnh lặng giữa nhịp sống đô thị hối hả.

Khởi dựng năm 1905 bởi Tổ sư Trí Hiền, chùa từng là cơ sở cách mạng quan trọng trong kháng chiến chống Pháp và được công nhận di tích lịch sử cấp thành phố năm 2007. Sau nhiều lần trùng tu, Khánh An hôm nay mang diện mạo bề thế, nổi bật với gam màu trầm ấm, nhiều người ví như "Nhật Bản thu nhỏ". Tuy vậy, tu viện khẳng định công trình được xây dựng theo phong cách truyền thống Việt, tiết chế linh vật, đề cao sự hài hòa với cây xanh, tạo nên không gian thanh nhã, cổ kính và đầy chiều sâu văn hóa.

Hoạt động gói bánh tét này không chỉ là một truyền thống đẹp mà còn là minh chứng sống động cho sức mạnh của cộng đồng, nơi mọi người cùng chung tay vì một mục đích tốt đẹp. Nó nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, những giá trị nhân văn như sẻ chia, yêu thương và kết nối vẫn luôn cần thiết và đáng trân trọng.