Những Cội Mai Vàng Gói Trọn Ký ức Tết Xưa Và Hình ảnh Cha Tần Tảo
Vào những năm đầu sau khi quê hương được giải phóng, cứ đến ngày 20, 21 tháng chạp âm lịch, cha lại đạp xe đi khắp vùng quanh làng Hòa Tiến để tìm mua mai. Ông cẩn thận chọn những cây có khả năng nở hoa đúng dịp Tết, mang về nhà, cưa các nhánh và để ở ảng nước trong sân vườn. Mỗi buổi sáng, cha dành thời gian cắt tỉa cành hoa, sau đó tùy vào kích thước, ghép vài nhánh thành một bó hoặc để riêng từng nhánh. Buổi chiều là lúc ông bắt đầu hành trình bán mai.
Người cha cẩn thận buộc từng bó, từng nhánh mai vào hai bên chiếc xe đạp cũ kỹ. Để giữ cho hoa được tươi lâu, phía sau xe, ông sử dụng một chiếc lon sơn cũ đựng nước cùng với bình tưới nhỏ. Con đường từ làng quê Hòa Tiến xuống đến Đà Nẵng khi ấy còn nhiều đoạn đất đá gập ghềnh, nhiều lúc cha phải dắt bộ đi chậm rãi, cẩn thận để hoa mai không bị gãy rụng. Hành trình mất gần hai giờ đồng hồ mới đến được trung tâm thành phố.
Những Ngày Bán Mai Vất Vả Và Tình Cha Sâu Nặng
Tại Đà Nẵng, cha thường chọn đứng bán ở những nơi đông người qua lại như chợ Vườn hoa, khu vực chợ Hàn. Những buổi chợ đắt hàng, ông trở về nhà với niềm vui rạng rỡ và thường mang theo quà cho các con. Nhưng cũng có những hôm ế khách, đôi mắt cha không giấu được nỗi buồn, phải cố gắng đi hết điểm này sang điểm khác để tìm người mua. Đến bữa, ông vừa tranh thủ ăn hộp cơm nguội lạnh, vừa trông ngóng có ai đó đến hỏi mua mai.
Có lúc, cha phải bán với giá nguyên vốn chỉ để có khách mua bớt hàng. Tôi vẫn còn nhớ như in một ký ức đau lòng: đúng vào ngày mưa rét, cha cố gắng đứng bán thêm buổi tối để hết mai, nhưng ông bị mệt nhoài. Khi về đến đoạn đường cầu Đò Xu, trời đã về khuya. Lúc xe xuống dốc, bất ngờ cha bị trượt ngã, cả người cùng chiếc xe đạp nằm lăn ra bên góc đường. Tay và chân của cha bị chảy máu, sưng tấy và đau nhức. Thương cha vô cùng, sau lần té xe đêm ấy, ông phải nghỉ bán mấy ngày để chữa trị vết thương.
Cha Cùng Gia đình Làm Bánh Tết Truyền Thống
Bên cạnh nỗi vất vả của việc mua bán mai kiếm thêm thu nhập trang trải dịp Tết, những ngày cuối năm, cha còn tất bật lo làm các loại bánh truyền thống. Ở quê tôi, bánh tét, bánh in, bánh khô mè là những thứ không thể thiếu trong các lễ cúng đầu năm. Đối với bánh khô, thắng đường là công đoạn quan trọng nhất. Nếu nước đường được thắng đúng chuẩn, bánh sẽ có vị ngọt thanh và thơm ngon đặc trưng.
Cha tôi đảm nhận phần việc đó và cùng với mẹ tắm bánh khô. Tôi được cha giao nhiệm vụ xếp bánh vào các bao ni lông. Bánh nhà làm chất lượng không hề thua kém so với bánh khô mè nổi tiếng tại Cẩm Lệ. Với bánh in, cha làm bột rất kỹ lưỡng. Ông rất khéo tay khi sử dụng khuôn, ép bột, đúc ra những chiếc bánh nhỏ xinh với đủ kiểu dáng vuông, tròn, chữ nhật. Bánh có nhiều hình như cây trúc, con cá, bông hoa… trông vô cùng đẹp mắt.
Ngày ấy, tôi phụ giúp cha đúc bánh và cũng được ông hướng dẫn cách làm tỉ mỉ. Tập theo cha, nhưng mấy khuôn đầu, đôi tay còn vụng về, bánh của tôi đúc ra còn thô, hình chưa rõ nét. Thoáng thấy đứa con có chút buồn, cha cười hiền, động viên: "Con cố gắng thêm chút nữa sẽ đẹp!". Chính sự động viên ấy đã giúp tôi thêm tự tin và dần dần cho ra được những chiếc bánh in sắc sảo hơn.
Ký ức ấm áp Bên Nồi Bánh Tét Ngày 30 Tết
Tôi vẫn còn nhớ rõ dịp Tết tại quê nhà: mờ sáng ngày 30 tháng chạp âm lịch, lúc mới vừa thức dậy, tôi đã thấy bên ánh đèn dầu, cha ngồi gói bánh tét từ bao giờ. Mẹ tôi ngồi bên cạnh phụ cột lạt. Sau khi vệ sinh xong, tôi vào ngồi xem cha mẹ làm bánh. Những đòn bánh được gói với lá chuối xanh tròn dài cân đối, trông thật đẹp mắt và chỉn chu.
Bánh tét sau khi đã cột lạt hoàn chỉnh, tất cả được cha bỏ vào chiếc nồi lớn, mang ra góc sân vườn, đặt trên 3 cục đá to và bắt đầu nấu. Tôi phụ giúp cha đun củi và tiếp thêm nước khi cần. Bên ánh lửa bập bùng của nồi bánh tét ngày 30 Tết, có thời gian được ngồi bên cha, một cảm giác được chở che, thật sự ấm áp và bình an khó tả. Tôi đã có những mùa xuân hạnh phúc bên người sinh thành dưỡng dục mình.
Mùa Xuân Hiện Tại Và Nỗi Nhớ Da Diết
Nay, một mùa xuân nữa lại đang đến cùng đất trời. Nhà nhà tất bật chuẩn bị hoa, bánh đón năm mới. Trên quê hương, những nụ mai vàng đã bắt đầu chớm nở. Và mới đây, trong một lần xuống phố, tình cờ tôi thấy nơi góc chợ có ai đó bên chiếc xe đạp đứng bán từng nhánh mai… Bất chợt, ký ức cũ ùa về như một cơn gió thoảng. Mới đó mà đã mấy mươi năm trôi qua! Tết xưa ơi! Những ngày ấy giờ đâu rồi…
Dòng thời gian vẫn lặng lẽ trôi, không chờ đợi ai. Xin cho tôi tìm lại mùa xuân cũ, để một lần nữa nhớ về dáng cha nơi cuối trời, về những hy sinh thầm lặng và tình yêu thương vô bờ bến mà ông đã dành cho gia đình. Những cội mai vàng ấy không chỉ là hoa Tết, mà còn gói trọn cả trời ký ức, cả một thời gian khó nhưng đầy ắp yêu thương.



