Hành Trình Khám Phá Tâm Lý Học Và Huyền Học Phương Đông
Cuốn sách 'Tâm Lý Học Và Huyền Học Phương Đông' vừa được xuất bản, mở ra một hành trình khám phá đầy mê hoặc, nơi những truyền thống tâm linh cổ xưa của phương Đông gặp gỡ tư duy khoa học hiện đại. Qua lăng kính của Carl Gustav Jung – một trong những nhà tâm lý học có ảnh hưởng sâu rộng nhất thế kỷ XX, độc giả được dẫn dắt bước vào thế giới nơi các biểu tượng, huyền học và chiều sâu vô thức của con người giao thoa với nhau.
Tính Phi Thời Gian Của Vô Thức
Từ góc nhìn tâm lý học, tác giả đồng tình với nhận xét của Tiến sĩ Evans-Wentz: Vô thức thực sự có 'thời gian riêng' của nó, bởi trong đó, quá khứ, hiện tại và tương lai hòa lẫn vào nhau. Tính phi thời gian này là một đặc tính vốn có của trải nghiệm liên quan đến vô thức tập thể. Việc thực hành 'yoga tự giải thoát' được cho là giúp hợp nhất mọi tri thức đã bị lãng quên trong quá khứ với ý thức hiện tại.
Mô-típ apokatastasis (nghĩa là 'sự phục hồi' hay 'hoàn nguyên') xuất hiện trong nhiều huyền thoại cứu rỗi, đồng thời cũng là một khía cạnh quan trọng của tâm lý học vô thức. Lĩnh vực nghiên cứu này đã giúp chúng ta phát hiện ra vô số chất liệu cổ xưa được tái hiện trong giấc mơ và trong những tưởng tượng tự phát, cả ở người bình thường lẫn người loạn trí.
Tâm Trí Toàn Thể Và Trạng Thái Chân Thực
Phần này mô tả trạng thái ý thức tách rời - một trải nghiệm tâm linh rất phổ biến ở phương Đông. Những mô tả tương tự có thể tìm thấy trong văn học Trung Hoa, chẳng hạn trong tác phẩm Huệ Minh Kinh (Hui Ming Ch’ing). Câu nói 'Tâm của ta vốn không thể tách khỏi tâm của kẻ khác' là một cách diễn đạt khác về hiện tượng 'hòa trộn thành một'.
Bởi khi mọi sự phân biệt đều tan biến trong trạng thái vô thức, thì việc ranh giới giữa những cái tâm riêng rẽ cũng biến mất là điều tất yếu. Việc ngộ thức về 'Nhất Tâm' chính là, theo như bản kinh sách thiêng này nói, chính là 'sự hợp nhất của Tam thân (Trikāya)'. Tuy nhiên, ta không thể tưởng tượng nổi làm sao một cá nhân con người hữu hạn lại có thể đạt đến sự viên mãn tuyệt đối của nhận thức như vậy.
Yoga Của Sự Quán Chiếu Và Pháp Trong Tâm
Nếu bạn vẫn còn chút nghi ngờ nào về sự đồng nhất giữa Nhất Tâm và vô thức, thì phần này nhất định sẽ xua tan cảm giác đó khỏi bạn. 'Nhất Tâm vốn là Tính Không (Voidness), không có nền tảng nào, nên tâm trí của mỗi người cũng trống rỗng như bầu trời.' Cả Nhất Tâm và tâm trí của mỗi cá nhân đều trống rỗng và vô tướng như nhau.
Chỉ có thể hiểu rằng ở đây 'tâm' được nói đến chính là vô thức tập thể và vô thức cá nhân mà thôi, bởi tâm trí ý thức không bao giờ là 'trống rỗng' cả. Tư duy phương Đông luôn đặt yếu tố chủ quan lên hàng đầu, đặc biệt là ấn tượng trực giác ban đầu, hay khuynh hướng tâm lý bẩm sinh của người cảm nhận.
Pháp - tức là luật, chân lý, sự dẫn dắt - được nói rằng 'chẳng ở đâu khác ngoài trong tâm'. Như vậy, vô thức được xem là mang trong nó tất cả những năng lực mà phương Tây gán cho Thượng đế. Tuy nhiên, chức năng siêu việt cho thấy phương Đông hoàn toàn có lý khi cho rằng kinh nghiệm sâu sắc về Pháp phát sinh 'từ bên trong', tức là từ vô thức.
Nó cũng cho thấy hiện tượng 'bù trừ tự phát', vốn nằm ngoài khả năng kiểm soát của con người, thật ra rất tương hợp với khái niệm 'ân sủng' hay 'ý chí của Thượng đế'. Chúng ta không thể cưỡng ép sự bù trừ trong phần vô thức xuất hiện bằng sự nôn nóng hay ham muốn không kiểm soát.



