Gửi con về quê nghỉ hè, tôi sốc khi chị dâu đòi tiền máy lạnh
Gửi con về quê nghỉ hè, tôi sốc khi chị dâu đòi tiền máy lạnh

Tôi làm dâu trong một gia đình có hai anh em trai. Chồng tôi là con thứ, còn anh cả lấy vợ trước chúng tôi gần 7 năm. Vợ chồng tôi làm việc ở thành phố, cuộc sống không giàu nhưng tạm ổn. Chúng tôi có ba đứa con: đứa lớn học cấp hai, đứa nhỏ nhất vừa học xong mẫu giáo.

Bố mẹ chồng sống ở quê

Bố mẹ chồng tôi sống ở quê, chủ yếu quanh quẩn chăm vườn tược và trông nom nhà cửa. Ông bà có lương hưu. Vợ chồng anh cả và hai cháu nhỏ ở chung với bố mẹ chồng. Anh chị làm kinh doanh, có đồng ra đồng vào nên kinh tế không quá chật vật.

Mối quan hệ với chị dâu

Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu không có mâu thuẫn lớn. Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn cảm nhận chị là người rất xông xáo, thích đứng ra sắp xếp mọi việc và đôi khi thích quyết định thay người khác. Trong các buổi họp mặt gia đình, chị thường là người lên kế hoạch, phân công từng người làm gì. Từ chuyện cúng giỗ, cưới hỏi đến việc sửa nhà cho bố mẹ, chị đều muốn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Mọi người thường bảo chị nhiệt tình. Tôi cũng công nhận điều đó. Nhưng đôi khi sự nhiệt tình ấy khiến người khác có cảm giác bị quản lý hơn là được quan tâm. Bởi vậy, tôi và chồng vốn ít va chạm. Hai vợ chồng ở thành phố, có việc gì cần hỗ trợ bố mẹ thì gửi tiền hoặc về quê phụ giúp. Ngoài ra, chúng tôi ít tham gia vào những chuyện nội bộ trong nhà.

Kỳ nghỉ hè của các con

Thông thường vào dịp nghỉ hè, tôi thường dẫn các con về ông bà nội chơi vài ngày rồi về lại thành phố. Hè năm nay, ba đứa nhỏ nhà tôi muốn về quê nội chơi một tháng để "xả hơi" sau cả năm học. Khi gọi điện hỏi ý kiến, bố mẹ chồng vui lắm. Bố chồng còn chủ động dọn lại căn phòng phía sau để các cháu ngủ. Ông bà hào hứng đến mức ngày nào cũng gọi video hỏi khi nào các cháu về. Tôi thấy vậy cũng yên tâm.

Sự cố trong nhóm chat

Thế nhưng chỉ một tuần sau khi gửi ba con về quê, tôi gặp một tình huống rất khó chịu. Trong nhóm chat gia đình gồm bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả và vợ chồng tôi, chị dâu bất ngờ nhắn: "Cơm gạo thì ông bà, hai bác nuôi được. Nhưng hè nắng nóng, bật điều hòa suốt ngày cho các cháu cũng tốn điện. Cô chú hỗ trợ thêm một triệu đồng/tháng tiền điều hòa nhé".

Nhóm chat bỗng im lặng. Bố mẹ chồng không trả lời. Chồng tôi đọc xong cũng chỉ nhìn tôi rồi cười gượng. Một triệu đồng mỗi tháng thật ra không phải số tiền lớn với gia đình tôi. Trước khi gửi con về quê, tôi cũng biếu bố mẹ chồng vài triệu đồng để ông bà thêm tiền đi chợ.

Nếu chị dâu gọi riêng cho tôi, nói rằng hè này nhà đông người hơn, chi phí sinh hoạt tăng, tôi sẵn sàng gửi thêm tiền cho bố mẹ mà không cần ai nhắc. Điều khiến tôi khó chịu là cách chị nói. Chị không hỏi ý kiến bố mẹ chồng. Chị cũng không trao đổi riêng với chúng tôi mà đứng ra thông báo ở nhóm chung như một người có quyền quyết định thay cả gia đình. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chị nhắn tiếp: "Nhà đông trẻ con lắm. Điện nước tăng nhiều. Mọi người thông cảm".

Cuộc gọi từ anh cả

Tối hôm ấy, anh cả gọi điện cho chồng tôi. Anh nói lòng vòng một hồi rồi bảo: "Thực ra vợ anh cũng có cái lý. Nhà đông người hơn thì chi phí tăng thật". Chồng tôi chỉ đáp: "Nếu bố mẹ cần thì chúng em gửi thêm. Nhưng chuyện đó để bố mẹ nói sẽ hợp lý hơn".

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Tôi liền gọi cho mẹ chồng, bảo rằng bà yên tâm, tôi sẽ lo điện nước đầy đủ. Nhưng mẹ chồng lại cười xòa bảo rằng các con gửi cháu về là ông bà vui rồi, không cần tính toán chi li.

Suy nghĩ của tôi

Sau câu chuyện chị dâu đòi tiền điều hòa, tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Tôi chợt nhận ra đây không phải lần đầu tiên chị dâu cư xử như vậy. Rốt cuộc trong nhà, bố mẹ chồng vẫn là người nắm mọi việc sinh hoạt, anh chị đóng tiền ăn hằng tháng chứ có phải nuôi ông bà đâu? Vì sao chị dâu lại thích "lãnh đạo", "làm chủ" gia đình?

Năm ngoái, khi sửa lại mái hiên nhà bố mẹ, chị cũng là người lập bảng chi phí rồi gửi cho cả nhà, phân bổ mỗi người đóng bao nhiêu tiền. Một lần khác, khi bố chồng nhập viện kiểm tra sức khỏe, chị tự quyết định ai trực ngày nào rồi thông báo cho mọi người thực hiện.

Mọi việc chị làm đều có vẻ đúng. Nhưng điều khiến người khác khó chịu là chị luôn đặt mình vào vị trí người điều phối, người quản lý, trong khi bố mẹ chồng vẫn còn khỏe mạnh và hoàn toàn có thể tự quyết định.

Tôi không biết mình đang quá nhạy cảm hay chị dâu thực sự đã đi quá giới hạn. Chị là người sống chung với bố mẹ chồng, kỳ nghỉ hè có các cháu về chị cũng thêm việc, vất vả hơn, chị muốn mọi thứ rõ ràng, sòng phẳng để không ai cảm thấy bị thiệt thòi cũng không phải điều vô lý.

Nhưng với tôi, điều khiến mình khó chịu chưa bao giờ là số tiền phải bỏ ra. Nếu bố mẹ cần, tôi sẵn sàng gửi nhiều hơn thế. Thứ khiến tôi chạnh lòng là thái độ của chị, cảm giác tình thân giữa ông bà và cháu chắt bị đem ra tính toán như một khoản chi phí cần quyết toán.

Trong câu chuyện này, chị dâu của tôi làm đúng hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!