Hành trình mưu sinh trên sông: Những chiếc ghe hoa miền Tây lên phố đón Tết
Từ các tỉnh miền Tây như Đồng Tháp, Vĩnh Long, Bến Tre, những chiếc ghe chở đầy mai, tắc, cúc, vạn thọ lặng lẽ vượt qua hàng trăm cây số đường sông để tiến về TP.HCM. Mỗi chuyến đi không chỉ chở theo hoa lá mà còn là cả vốn liếng, công sức dồn tích suốt một năm trời và niềm hy vọng tha thiết về một mùa Tết đủ đầy, ấm no cho gia đình.
Cuộc sống trọn vẹn trên ghe: Cửa hàng và mái ấm di động
Khác hẳn với những tiểu thương bán hàng trên bờ, người bán hoa trên ghe sống gần như trọn vẹn ngày đêm trên chính con thuyền của mình. Mỗi chiếc ghe vừa đóng vai trò là cửa hàng bán hoa sầm uất, vừa là nơi sinh hoạt, ăn ngủ thường nhật. Ban ngày, họ tất bật chào mời khách, chăm sóc từng chậu cây; ban đêm, họ mắc võng ngủ ngay trên ghe, vừa để trông hàng cẩn thận, vừa giữ cho hoa luôn tươi tốt giữa dòng nước dập dềnh.
Anh Nguyễn Hoàng Anh Quốc (30 tuổi, quê ở Vĩnh Long) chia sẻ: "Phần lớn khách đến chủ yếu là xem và hỏi giá, nhiều người trả giá nhưng tôi vẫn chấp nhận. Tôi hiểu kinh tế nhiều người còn khó khăn, họ chỉ cần một chậu cây nhỏ để trang trí cho có không khí Tết. Bán lời không bao nhiêu, miễn là mọi người có chút gì đó mang về chưng Tết là vui rồi."
Những đêm thức trắng và nỗi lo trộm cắp
Cuộc sống trên ghe chẳng hề dễ dàng, khi họ phải ăn, ngủ và canh giữ hoa ngay trên thuyền. Nước kênh lên xuống bất thường, muỗi vo ve khắp nơi, và ban đêm, họ phải thức canh cây liên tục để tránh kẻ xấu lấy trộm. Anh Quốc tâm sự: "Có hôm gần như thức trắng để coi chừng cây, mệt mỏi nhưng không dám lơ là vì đó là cả vốn liếng của cả năm." Điều mong muốn lớn nhất của anh và nhiều tiểu thương khác là bán được hoa sớm để kịp về quê sum họp với gia đình. "Chỉ mong bán hết sớm để còn về với gia đình đón Tết. Cực đến mấy cũng được, miễn là có cái Tết đủ đầy," anh nói.
Khó khăn chồng chất khi đổi địa điểm bán
Theo anh Nguyễn Văn Thương (40 tuổi, quê ở Bến Tre), việc phải đổi địa điểm bán trong năm nay khiến hoạt động buôn bán gặp không ít trở ngại. Nhiều khách quen không biết anh chuyển đi đâu để tìm mua hoa như mọi năm, dẫn đến doanh số bán chậm hơn. "Mọi năm bán một chỗ, khách quen ghé hoài, còn năm nay dời qua chỗ mới nên người ta không biết, thành ra bán chậm hơn," anh Thương giải thích.
Không chỉ vậy, việc sống và bán hoa trên ghe suốt nhiều ngày cũng mang lại vô vàn vất vả. Ban ngày, anh tất bật tưới nước cho hoa luôn tươi; ban đêm lại phải thay phiên với người nhà trông coi hoa vì nỗi sợ bị mất trộm luôn thường trực. Dù còn nhiều khó khăn, anh Thương vẫn cố gắng bám trụ đến những ngày cuối cùng của chợ hoa, hy vọng bán được hết số hoa. Với anh và nhiều tiểu thương khác, mỗi chậu hoa bán đi không chỉ là một khoản tiền mà còn là từng ngày công, từng chuyến ghe lênh đênh trên sông nước. "Chỉ mong bán được sớm để có tiền về quê lo cho gia đình, sắm sửa chút ít cho mấy đứa nhỏ ăn Tết," anh Thương bày tỏ.
Trải nghiệm mưu sinh đầy áp lực của thế hệ trẻ
Bên cạnh anh Thương, Võ Minh Tiến (22 tuổi, quê Bến Tre) lên TP.HCM phụ giúp gia đình bán cây cảnh và hoa. Đây là lần đầu tiên anh theo cha mẹ trải nghiệm cảnh mưu sinh trên sông nước, vừa mới mẻ lại vừa đầy áp lực. "Ở quê chỉ quen làm vườn, lên đây mới thấy cảnh buôn bán cạnh tranh dữ lắm. Khách đi xem nhiều, hỏi giá rồi bỏ đi cũng nhiều nên cũng hồi hộp lắm," Tiến chia sẻ.
Mỗi ngày, cả gia đình Tiến phải thức dậy từ rất sớm để chăm sóc cây, lau lại từng chậu hoa cho sạch bụi, đến tối lại túc trực trên ghe để trông hàng. Dù vất vả, Tiến vẫn xem đây là cơ hội quý giá để hiểu hơn về công việc của cha mẹ. "Cực nhưng em thấy vui vì được cùng gia đình lo cho cái Tết. Chỉ mong mấy ngày tới bán được nhiều hơn để ba mẹ đỡ lo," anh nói.
Hy vọng giữa dòng đời tấp nập
Giữa dòng xe cộ tấp nập của thành phố những ngày cận Tết, những chiếc ghe hoa trên Bến Bình Đông vẫn lặng lẽ neo mình, mang theo bao hy vọng của người trồng hoa miền Tây. Với các tiểu thương, mỗi chậu mai, mỗi cây tắc không chỉ là hàng hóa đơn thuần mà còn là công sức, mồ hôi của cả một năm lao động vất vả. Tết với họ không phải là những chuyến du xuân hay nghỉ ngơi thảnh thơi, mà là những đêm thức trắng canh hoa, những buổi chờ khách giữa cái lạnh buốt của sông nước. Và chỉ khi những chậu hoa cuối cùng rời khỏi ghe, hành trình mưu sinh mới tạm khép lại, để họ có thể trở về quê hương, sum họp bên gia đình thân yêu, đón một cái Tết thật trọn vẹn và ấm áp.



