Tết Thành Phố: Nỗi Niềm Người Lao Động Nghèo Ở Lại Vì Không Dám Về Quê
Tết Thành Phố: Nỗi Niềm Người Lao Động Nghèo Không Dám Về Quê

Tết Thành Phố: Nỗi Niềm Người Lao Động Nghèo Ở Lại Vì Không Dám Về Quê

Họ là những người bán hàng rong, nhặt ve chai, bán vé số, hay làm các công việc lao động giản đơn khác. Trong những ngày giáp Tết, thay vì sum họp gia đình, họ phải chắt chiu từng đồng tiền trọ, vật lộn với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Nhiều bạn đọc chia sẻ rằng khi đọc loạt bài về chủ đề này, họ không khỏi chạnh lòng và cảm thông sâu sắc với từng số phận.

Nỗi Niềm Người Ở Lại: Tết Không Còn Là Niềm Vui Sum Họp

Nhìn vào những hình ảnh trong loạt bài viết, bạn đọc Nguyễn Thị Hạnh cho biết đã nhận ra một sự thật đau lòng: với không ít người, Tết không còn là dịp sum họp, mà là nỗi lo tiền trọ, tiền ăn từng ngày, rồi tiền vé xe về quê. Cảm giác ấy cũng được bạn đọc Hoàng Long nhắc đến khi anh viết: "Ở lại thành phố ăn Tết không phải là lựa chọn, mà là bất đắc dĩ."

Anh giải thích thêm: "Trong hoàn cảnh thu nhập chỉ vừa đủ chi tiêu tối thiểu, về quê đồng nghĩa với nhiều ngày không có thu nhập, cộng thêm chi phí đi lại và quà cáp, vốn là nếp sinh hoạt quen thuộc mỗi dịp Tết ở quê nhà. Không phải ai cũng đủ sức gánh."

Một ví dụ điển hình là phòng trọ tập thể trong con hẻm ở đường Nguyễn Trãi, quận 5, TP.HCM. Nơi đây là chỗ tá túc của hơn 15 người bán vé số quê Phú Yên, nay định cư ở Đăk Lăk. Những ngày giáp Tết, họ vẫn bám trụ lại thành phố vì không đủ tiền để thực hiện chuyến về quê.

Áp Lực Tài Chính Và Sự Lựa Chọn Khó Khăn

Nhiều bạn đọc cho biết, một số người thường thắc mắc vì sao không về quê ăn Tết, nhưng có khi họ không hình dung được cụ thể một chuyến về quê tốn kém ra sao. Bạn đọc Trần Văn Phúc chỉ ra rằng, riêng tiền vé xe, cộng thêm vài ngày nghỉ không có thu nhập, đã là áp lực lớn đối với người lao động nghèo.

Bạn đọc Trần Văn Khải phân tích sâu hơn: "Khi thu nhập bấp bênh, người lao động buộc phải cân nhắc rất kỹ từng khoản chi. Trong hoàn cảnh ấy, ở lại thành phố để tranh thủ làm thêm vài ngày giáp Tết được xem là lựa chọn ít rủi ro hơn so với việc về quê rồi rơi vào cảnh trắng tay."

Từ trải nghiệm cá nhân, bạn đọc Phạm Quốc Hùng cho biết những câu chuyện mưu sinh giáp Tết khiến anh nhận ra Tết không phải lúc nào cũng là niềm vui. Với nhiều lao động nghèo, Tết chỉ là "một khoảng thời gian phải gắng gượng cho qua", để chờ sang năm mới với hy vọng tìm được công việc ổn định hơn.

Cảm Giác Cô Đơn Giữa Thành Phố Đông Đúc

Còn với bạn đọc Lê Minh Tâm, điều khiến anh day dứt nhất không hẳn là chuyện thiếu thốn vật chất, mà là cảm giác cô đơn. Anh viết: "Thành phố vốn đông đúc bỗng trở nên vắng lặng, trong khi xung quanh ai cũng nhắc chuyện về quê, sum họp. Ở lại giữa thành phố đông người mà vẫn thấy trống trải."

Bạn đọc Nguyễn Văn Thành đúc kết: "Tại nhiều thành phố, ở lại ăn Tết đang dần trở thành lựa chọn bất đắc dĩ của lao động nhập cư, nhất là những người làm việc tự do, không hợp đồng, không có nhiều tích lũy tài chính."

Sẻ Chia: Không Chỉ Là Tiền Bạc Mà Còn Là Thái Độ Ứng Xử

Bên cạnh việc lý giải hoàn cảnh, nhiều bạn đọc nhấn mạnh cách xã hội nhìn nhận những người ở lại thành phố dịp Tết. Ở khía cạnh này, theo bạn đọc Nguyễn Thị Lan, điều quan trọng không chỉ là hỗ trợ vật chất cho những người xa quê, đó còn là thái độ ứng xử. "Đừng vội trách móc hay so sánh, bởi mỗi người đều có hoàn cảnh riêng", bạn đọc Lan viết.

Đồng quan điểm, bạn đọc Hoài Nam đánh giá: "Những câu chuyện sinh động được báo chí phản ánh là cần thiết, qua đó giúp xã hội nhìn rõ hơn những mảnh đời ít được chú ý. Khi các phận đời được kể một cách chân thực, hy vọng dư luận sẽ có dịp tự soi lại cách ứng xử của mình với những người xung quanh."

Bạn đọc Nguyễn Minh Đức nhấn mạnh thêm: "Nhìn nhận đúng hoàn cảnh của người lao động nghèo sẽ giúp xã hội tránh được những đánh giá phiến diện. Mỗi người ở lại thành phố ăn Tết đều có câu chuyện riêng."

Trách Nhiệm Cộng Đồng Và Sự Hỗ Trợ Bền Vững

Một số bạn đọc đề cập đến trách nhiệm cộng đồng trong việc hỗ trợ người lao động nghèo. Bạn đọc Lê Quốc Bảo cho rằng các chương trình hỗ trợ dịp Tết rất đáng trân trọng, nhưng cần được triển khai cách bền vững hơn, bởi "nếu chỉ hỗ trợ vài ngày, sau Tết người lao động vẫn lại đối mặt với khó khăn như cũ."

Trong khi đó, bạn đọc Trần Thị Hồng nhìn nhận: "Sự sẻ chia cần đến từ nhiều phía, từ các cơ quan chức năng và từ chính cộng đồng nơi người lao động sinh sống. Một môi trường sống thân thiện, không kỳ thị cũng là cách giúp những người ở lại thành phố đỡ cảm giác bị bỏ lại phía sau trong những ngày Tết."

Những Lời Hỏi Han Nhỏ Bé Cũng Đủ Ấm Lòng

Bạn đọc Phạm Anh Tuấn bày tỏ: "Những câu chuyện mưu sinh giáp Tết khiến tôi trân trọng hơn cái Tết của gia đình mình. Với tôi, sẻ chia đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ, như một lời hỏi han hay một cái nhìn cảm thông dành cho những người vẫn miệt mài ngoài đường phố ngày cuối năm."

Một bạn đọc khác tên NTKOanh chia sẻ: "Đọc những câu chuyện như thế này, tôi không chỉ thấy thương mà còn thấy mình may mắn. Không phải ai cũng có một cái Tết đủ đầy, có gia đình chờ sẵn ở quê. Với những người phải mua chỗ ngủ tạm bợ, đôi khi họ chỉ cần một bữa cơm ấm hay một lời hỏi han để đỡ tủi thân."

Cuối cùng, bạn đọc Võ Văn Tâm tâm sự: "Không về quê ngày Tết không phải là không nhớ nhà, mà là không dám về. Ở lại thành phố tuy buồn nhưng còn đi làm, còn kiếm được chút tiền. Đọc những bài này mới thấy Tết không giống nhau với tất cả mọi người."