Phụng sự AN: Hành trình lan tỏa bình an và niềm vui từ thiện nguyện của giới trẻ
Phụng sự AN: Hành trình bình an từ thiện nguyện giới trẻ

Phụng sự AN: Hành trình lan tỏa bình an và niềm vui từ thiện nguyện của giới trẻ

Vào một chiều cuối tuần đầu năm 2026, tại một chương trình âm nhạc gây quỹ tặng quà Tết cho trẻ em cơ nhỡ ở Thành phố Hồ Chí Minh, một nhóm bạn trẻ mặc áo đồng phục màu vàng đang làm việc nhịp nhàng như một dây chuyền. Người thì bưng thùng nước, người kê bàn, người gói quà, và người đứng ghi chú danh sách. Họ là những thành viên của Phụng sự AN – một cộng đồng quy tụ hơn 200 bạn trẻ, mỗi người một nghề nghiệp, một lịch trình bận rộn, và một nhịp sống riêng, nhưng cùng gặp nhau ở điểm chung: mong muốn “đi làm việc tử tế” một cách bền bỉ và tìm lại cảm giác bình an giữa cuộc sống đầy áp lực.

Anh Phùng Quốc Sơn, chủ nhiệm nhóm, chia sẻ: “Có người hỏi sao rảnh vậy? Nhưng phụng sự như một trạm dừng để mình sạc năng lượng”. Câu nói này phản ánh tinh thần cốt lõi của nhóm – nơi thiện nguyện không chỉ là cho đi mà còn là để nuôi dưỡng bản thân.

Sự ra đời giản dị của Phụng sự AN

Phụng sự AN không khởi đầu bằng một bản kế hoạch hoành tráng. Anh Sơn kể lại: “Nhớ những ngày đầu, chúng tôi chỉ là nhóm bạn cùng nhau phụ giúp các hoạt động ở chùa. Đi xong chuyến này lại í ới rủ nhau chuyến khác”. Vào đầu năm 2024, nhóm tham gia một chương trình cộng đồng tại Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ), góp 350 sản phẩm tinh dầu cho gian hàng 0 đồng. Khi cần ghi chú tên nhóm để cảm ơn, cả nhóm đã ngồi lại và cái tên “Phụng sự AN” ra đời – một cái tên giản dị, dễ nhớ, nhưng cũng là lời nhắc nhở về cách họ muốn đồng hành: nhẹ nhàng, thong dong, không biến việc tốt thành áp lực thành tích.

Nhóm lớn dần nhờ sự lan tỏa truyền miệng: bạn bè rủ nhau, người này giới thiệu người kia. Anh Sơn giải thích: “Mỗi thành viên có một sở trường riêng: người giỏi kết nối, người khéo thiết kế, người có năng khiếu dẫn chương trình… nên chúng tôi bàn bạc, bầu ban chủ nhiệm để giữ nhịp”. Anh gọi những người này là “ngọn lửa” – không phải để nổi bật cá nhân, mà để kết nối và đồng hành cùng mọi người.

Những hoạt động thiết thực và ý nghĩa

Trong hơn hai năm hoạt động, Phụng sự AN đã triển khai hàng loạt chương trình cộng đồng với quy mô kinh phí dao động từ 7 đến 80 triệu đồng mỗi hoạt động. Nguồn kinh phí chủ yếu đến từ sự đóng góp của thành viên và các hoạt động gây quỹ như đêm nhạc, bán sản phẩm xanh – sạch, và vận động nhà hảo tâm.

Dấu mốc đầu tiên là Phiên chợ 0 đồng tại chùa Phước Thành ở Đắk Nông, nơi nhiều gian hàng địa phương cùng chung tay mang một cái Tết đủ đầy hơn đến bà con khó khăn. Tiếp đó, các chương trình Trung thu tại điểm Trường Bù Tam và Trường tiểu học Nguyễn Viết Xuân ở Lâm Đồng đã mở ra cơ hội cho nhiều em nhỏ lần đầu tiên được vui chơi, học kỹ năng, chăm sóc sức khỏe và tự tay chọn quà ở những gian hàng 0 đồng.

Bên cạnh hoạt động cho trẻ em, nhóm còn thực hiện các công trình dân sinh thiết thực, như trao tặng năm trụ đèn năng lượng mặt trời tại chùa Phước Thành, lắp đặt máy lọc nước cho chùa Di Đà ở Lâm Đồng, và duy trì Bếp An Từ Tâm gửi suất ăn đến thân nhân và bệnh nhi tại Bệnh viện Nhi đồng 2. Khi miền Trung chịu ảnh hưởng bão lũ, Phụng sự AN nhanh chóng tổ chức hai chuyến xe khẩn cấp, vận chuyển khoảng 15 tấn nhu yếu phẩm đến vùng bị thiệt hại.

Từ miền núi đến bệnh viện, từ trẻ em đến đồng bào dân tộc Stiêng trong các lễ hội xuân, những bước chân áo vàng vẫn lặng lẽ đi, nối dài hành trình cho đi bằng sức trẻ và sự chung tay của cộng đồng.

Bình an và niềm vui – động lực bền vững

Nhiều bạn trẻ đến với Phụng sự AN không hẳn vì “đam mê thiện nguyện” theo kiểu lý tưởng hóa. Họ đến vì tò mò, muốn thử một ngày sống khác, hoặc đơn giản vì thấy mình cần một nơi để không phải “gồng” mình. Chị Phạm Thị Hồng Hoa, phó chủ nhiệm, chia sẻ: “Cảm giác kéo tụi em lại chính là bình an và niềm vui khi được cùng nhau cống hiến sức lực tuổi trẻ”.

Anh Phùng Quốc Sơn nhấn mạnh: “Phụng sự AN như một trạm dừng để mỗi người nhìn lại hành trình – mình đã sống ý nghĩa thế nào cho bản thân và cho xã hội”. Điều này cho thấy nhóm không chỉ tập trung vào kết quả bên ngoài, mà còn chú trọng đến trải nghiệm nội tâm của từng thành viên.

Những nụ cười “không nằm trên poster”

Khi được hỏi điều gì làm nên chữ “AN”, chị Hoa và anh Sơn không trả lời bằng định nghĩa khô khan, mà bằng hình ảnh những nụ cười. Anh Sơn bày tỏ: “Khoảnh khắc tôi thấy rõ nhất chữ AN là khi nhìn nụ cười trong veo của mọi người lúc phụng sự”. Đó không phải là nụ cười rạng rỡ để chụp ảnh quảng bá, mà là nụ cười “vô ưu” của những người đang làm việc cùng nhau, vừa làm vừa trò chuyện rôm rả suốt nhiều giờ. Đó cũng là nụ cười khi trao tay một gói quà, một phần ăn, hay một món nhỏ “dù đơn giản nhưng ngon và vui”.

Thay vì “đóng khung” thiện nguyện vào vài chiến dịch lớn, Phụng sự AN tổ chức hoạt động theo nhiều nhịp khác nhau để ai cũng có thể chọn được việc phù hợp với thời gian và sức lực của mình. Các hoạt động bao gồm hỗ trợ bếp ăn, phát quà đêm, thăm bệnh viện và mái ấm; hỗ trợ các khóa tu dành cho giới trẻ ở nhiều tỉnh thành; và cả các hoạt động gây quỹ cộng đồng như giao lưu bóng đá, cầu lông…

Cách vận hành độc đáo: Không ép buộc, chỉ tự nguyện

Với hơn 200 thành viên, mỗi người một lịch trình và một “tần số” riêng, Phụng sự AN quyết định không vận hành theo kiểu “kỷ luật sắt” với những ràng buộc cứng nhắc. Anh Sơn nói thẳng: “Chúng tôi không có điều gì ràng buộc về hoạt động của thành viên”. Ai rảnh thì tham gia, ai bận thì thôi. Việc nhóm vẫn duy trì bền vững là nhờ luôn có lực lượng nòng cốt giữ nhịp và vì phần đông thành viên hiểu rằng mình đến đây không phải để được chấm công, mà để sống chậm lại một chút.

Cách “không ép” này lại tạo ra một kỷ luật tự giác. Bởi khi không bị ép buộc, người ta ở lại vì tự nguyện. Và khi tự nguyện, họ có trách nhiệm hơn với lời hứa của mình. Điều này giúp xây dựng một cộng đồng gắn kết và chân thành.

Hướng đi tương lai: Thuận duyên và bình an

Khi được hỏi về dự định tương lai, anh Sơn trả lời khá khác biệt so với cách nhiều tổ chức thường nói về “mở rộng quy mô”. Anh cho biết nhóm chọn bước theo hướng “thuận duyên”: có duyên thì làm, có cơ hội thì nhận, và quan trọng nhất là sau mỗi chương trình, người tham gia có cảm thấy “an”“vui” hay không.

Chị Hoa bày tỏ: “Điều quan trọng nhất không phải quy mô hay số lượng hoạt động mà là sau mỗi lần đồng hành, mỗi người có cảm thấy an, có cảm thấy vui hay không. Nếu có, đó là dấu hiệu chương trình gieo được hạt giống bình yên”. Tuyên bố này khẳng định triết lý hoạt động của Phụng sự AN – nơi giá trị cốt lõi nằm ở cảm xúc và sự bình an nội tâm, thay vì những con số hay thành tích bề ngoài.

Phụng sự AN tiếp tục là một điểm sáng trong cộng đồng thiện nguyện, chứng minh rằng việc tốt có thể được thực hiện một cách nhẹ nhàng, bền bỉ, và mang lại niềm vui cho cả người cho và người nhận.