Sau một tháng giao tranh, Iran chứng minh sức chịu đựng ngoài dự tính
Sau một tháng chiến sự, cách Iran nhìn nhận cuộc chiến gần như đối lập hoàn toàn với kỳ vọng ban đầu của Mỹ và Israel. Các lãnh đạo Iran, bao gồm Chủ tịch Quốc hội và Bộ trưởng Ngoại giao, cho rằng những gì diễn ra trong vài tuần qua đã chứng minh một điều quan trọng: họ đã bị đánh giá thấp. Đối phương từng tin rằng đây sẽ là một chiến dịch ngắn, Iran sẽ sụp đổ chỉ sau vài ngày bị ném bom và như "rắn mất đầu" sau khi bộ máy lãnh đạo bị ám sát. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Kỳ vọng “đánh nhanh thắng nhanh” của Mỹ không thành hiện thực
Theo Al Jazeera, thay vì nhanh chóng khuất phục, Iran vẫn duy trì được khả năng chống đỡ và phản công, khiến cuộc chiến bước sang một trạng thái hoàn toàn khác. Từ một chiến dịch được kỳ vọng kết thúc sớm, xung đột giờ đây đã bước sang tháng thứ hai và có xu hướng mở rộng. Các đòn tấn công không còn giới hạn trong phạm vi lãnh thổ Iran mà lan ra nhiều điểm nóng trong khu vực, từ Israel, Lebanon đến Yemen.
Hỏa lực của Iran không cho thấy dấu hiệu suy giảm rõ rệt. Các đợt tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái vẫn được duy trì với tần suất đáng kể, buộc Israel phải liên tục kích hoạt hệ thống phòng không nhiều tầng. Cùng lúc đó, các lực lượng đồng minh của Iran cũng bắt đầu nhập cuộc. Lực lượng Houthi tại Yemen thân Iran phóng tên lửa về phía Israel, Hezbollah tại Lebanon tiếp tục duy trì các hoạt động quân sự, tạo thành một thế trận đa hướng khiến đối phương khó tập trung nguồn lực.
Cuộc không kích bất ngờ của Mỹ-Israel vào căn cứ của Lãnh tụ Tối cao Iran, Đại giáo chủ Ali Khanemei khiến ông và nhiều lãnh đạo Iran thiệt mạng ngày 28/2 không trở thành cuộc chiến "đánh nhanh thắng nhanh".
Chiến lược của Iran: Không phải thắng nhanh, mà là không thua
Một tháng sau khi bước vào cuộc chiến, các phân tích thực địa cho thấy Iran đang vận hành theo một logic khác. Thay vì đối đầu trực diện bằng sức mạnh tổng lực, họ lựa chọn cách đánh mang tính tiêu hao, gần với chiến thuật của một lực lượng nổi dậy quy mô lớn. Trong mô hình này, mục tiêu không phải là giành chiến thắng áp đảo, mà là duy trì khả năng tồn tại, gây tổn thất dần dần và kéo dài cuộc chiến đến khi đối phương mất kiên nhẫn.
Dù hứng chịu các đợt không kích liên tục từ hai trong số những quân đội hiện đại nhất thế giới, Iran vẫn giữ được năng lực tấn công, đặc biệt thông qua tên lửa và máy bay không người lái. Một trong những yếu tố quan trọng nhất trong chiến lược này là kiểm soát eo biển Hormuz. Đây là tuyến hàng hải chiến lược, nơi từng có khoảng 1/5 lượng dầu và khí đốt toàn cầu đi qua. Việc Iran có thể hạn chế hoặc điều tiết dòng chảy qua khu vực này đã tạo ra một đòn bẩy vượt ra ngoài phạm vi quân sự.
Việc “siết cổ chai” tuyến vận tải này đã khiến giá dầu thế giới biến động mạnh, thị trường chứng khoán chao đảo và chi phí vận tải toàn cầu tăng vọt. Với một nền kinh tế phụ thuộc năng lượng như Mỹ và châu Âu, đây là áp lực không thể xem nhẹ, đặc biệt trong bối cảnh lạm phát vẫn là vấn đề nhạy cảm về chính trị nội bộ.
Giằng co kéo dài và những giới hạn bắt đầu lộ ra
Tuy nhiên, bức tranh không hoàn toàn nghiêng về phía Iran. Bên dưới lớp vỏ ổn định mà Tehran thể hiện ra bên ngoài, nhiều dấu hiệu cho thấy áp lực đang tích tụ. Trước hết là vấn đề trong nước. Iran từng chứng kiến các cuộc biểu tình quy mô lớn hồi đầu năm, và ký ức về những cuộc trấn áp vẫn còn hiện hữu. Dù hiện tại phần lớn người dân đang trú ẩn tránh không kích, điều đó không đồng nghĩa với sự ổn định bền vững.
Ngoài ra, việc duy trì trạng thái chiến tranh trong thời gian dài cũng tạo áp lực lên nền kinh tế nội địa vốn đã bị cô lập. Dù Iran có phần “chai lì” trước trừng phạt, việc huy động nguồn lực cho chiến tranh liên tục vẫn là bài toán khó, đặc biệt khi cơ sở hạ tầng và các mục tiêu quân sự bị tấn công lặp lại. Áp lực lên lực lượng quân sự cũng bắt đầu lộ diện. Có những thông tin cho thấy Iran phải mở rộng tuyển mộ để bù đắp lực lượng, trong bối cảnh nhiều cơ sở và điểm kiểm soát bị tấn công.
Việc sử dụng các chiến thuật phân tán, ẩn giấu và “bắn rồi rút” giúp Iran kéo dài khả năng chiến đấu, nhưng cũng phản ánh thực tế rằng họ không thể đối đầu trực diện lâu dài với ưu thế không quân áp đảo của Mỹ và Israel. Điều này buộc Tehran phải lựa chọn chiến lược bất đối xứng thay vì đối đầu quy ước. Bên cạnh đó là câu hỏi về cấu trúc lãnh đạo. Một số dấu hiệu cho thấy hệ thống chỉ huy có thể không còn vận hành trơn tru như trước, trong khi bất kỳ kịch bản đàm phán nào cũng tiềm ẩn nguy cơ chia rẽ nội bộ, đặc biệt giữa các nhóm cứng rắn và các lực lượng ôn hòa hơn.
Dù vậy, những yếu tố này chưa đủ để làm thay đổi cách Iran nhìn nhận cuộc chiến ở thời điểm hiện tại. Chiến lược của họ vẫn giữ nguyên: không cần thắng nhanh, chỉ cần không thua. Trong logic đó, việc cuộc chiến kéo dài thêm từng ngày đã tự thân trở thành một dạng “thành công”. Khi đối phương không đạt được mục tiêu ban đầu, khi chi phí leo thang và áp lực gia tăng, Iran tin rằng cán cân sẽ dần nghiêng theo hướng có lợi cho họ.



