Giao thừa lạnh lẽo của du học sinh nghề tại Đức: Nhớ nhà giữa tuyết trắng
Giao thừa lạnh lẽo của du học sinh nghề tại Đức

Giao thừa giữa giá lạnh: Hành trình của du học sinh nghề Việt tại Đức

Vào tối 29 Tết, khi không khí xuân tràn ngập khắp các con đường ở quê nhà, Hậu (29 tuổi) lặng lẽ đi bộ từ trạm xe buýt ở thành phố Norderstedt, Đức, về phòng trọ. Nhiệt độ âm 2 độ C bao trùm khung cảnh, tương phản hoàn toàn với sự nhộn nhịp, ánh đèn neon rực rỡ và tiếng nhạc xập xình tại xã Tri Tôn, tỉnh An Giang – nơi gia đình anh đang sum vầy.

Những khoảnh khắc cô đơn giữa tuyết trắng

Hậu vừa kết thúc một ngày học tại trường nghề về nhà hàng khách sạn lúc 15h (tương đương 21h ở Việt Nam). Sau khi cởi bỏ lớp áo giáp chống tuyết, vệ sinh cá nhân và ăn uống, anh liền gọi điện hỏi thăm bố mẹ và họ hàng khi thời khắc giao thừa cận kề. Do bận rộn với việc học và tìm nhà trọ mới, Hậu không thể về Việt Nam đón Tết, cũng không có cuộc hẹn nào vào đêm giao thừa.

"Mình nhớ nhà vào mọi mùa trong năm, nhưng những ngày Tết là nhớ nhất", Hậu tâm sự, trong khi căn phòng ngổn ngang đồ đạc chuẩn bị chuyển đi.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Đồng cảm từ xa: Những câu chuyện tương tự

Cách đó hơn 500 cây số, tại vùng nông thôn bang Saxony, Hoàng (28 tuổi) cũng vừa hoàn thành ca thực hành tại khoa Tâm thần của một viện chăm sóc sức khỏe người già. Ca làm của anh bắt đầu từ 6h sáng, với công việc hỗ trợ các cụ già vệ sinh, ăn uống và uống thuốc. Đợi đến thời khắc giao thừa ở Việt Nam, Hoàng liền gọi điện về nhà để cảm nhận chút hơi ấm gia đình.

Cộng đồng người Việt tại đây đã lên kế hoạch gói bánh chưng và chuẩn bị nguyên liệu cho mâm cỗ truyền thống, dự định cùng nhau ăn Tết vào ngày mùng 2. "Điều đó giúp mình cảm thấy an ủi hơn rất nhiều", Hoàng chia sẻ, nhấn mạnh sự quan trọng của tình đồng hương trong những thời điểm cô đơn.

Hành trình gian nan đến với nước Đức

Những năm gần đây, Đức đẩy mạnh thu hút du học sinh nghề do dân số già hóa, tạo cơ hội vừa học vừa làm với thù lao thực tập và lương trung bình từ 2.300 đến 3.500 euro mỗi tháng (khoảng 71 đến 108 triệu đồng). Theo hãng thông tấn Tagesschau, khoảng 16.000 người Việt Nam đang học nghề tại đây, và con số này dự kiến sẽ tiếp tục tăng.

Hậu từng học nghề sửa xe ô tô ở Việt Nam, nhưng sau chấn thương, anh chuyển sang vá lốp xe tải. Năm 2019, sau khi xem video của một du học sinh nghề tại Đức, Hậu quyết định thay đổi cuộc sống. Anh lên TP HCM, làm đủ nghề để kiếm tiền học tiếng Đức, mất bốn năm để đạt chứng chỉ B1 và xoay xở 5.500 euro chi phí du học.

Hoàng, tốt nghiệp đại học ngành logistics, thất nghiệp trong đại dịch Covid-19 nên về quê làm việc tại các khu công nghiệp. Anh mất một năm học tiếng, thi trượt một lần, và thêm một năm nữa để hoàn tất thủ tục trước khi lên đường sang Đức.

Thách thức văn hóa và thời tiết khắc nghiệt

Cả Hậu và Hoàng đều phải đối mặt với sự khác biệt văn hóa và thời tiết lạnh giá khi sang Đức. Hậu kể lại những ngày bão tuyết khi tàu và xe buýt ngừng hoạt động, buộc anh phải đi bộ vì taxi quá đắt. Một lần, do tài xế đình công, anh phải "lết" hơn 6 km đến nơi làm việc giữa trời tuyết mịt mù, dù đã mặc ba lớp quần áo và đeo găng tay, tay chân vẫn cóng cứng.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Hoàng nhớ lại mùa đông đầu tiên phải đi bộ hàng km trong cái lạnh "cắt da, cắt thịt" để kịp ca làm. Công việc chăm sóc người già cũng đầy căng thẳng, với những cụ bồn chồn, khó tính. Ban đầu, Hoàng sốc và bực bội, nhưng dần học cách nhún nhường và điều hòa cảm xúc. Gia đình trở thành điểm tựa tinh thần quan trọng, với những cuộc gọi hàng ngày giúp vơi đi nỗi nhớ nhà.

Niềm tin vào tương lai tươi sáng

Dù trải qua nhiều khó khăn, Hậu vẫn tin rằng du học là quyết định đúng đắn. Anh được làm công việc yêu thích, mở rộng kiến thức, du lịch và giao lưu với bạn bè quốc tế. Việc cân đối chi tiêu cũng giúp anh tiết kiệm được một khoản cho tương lai. "Tương lai rộng mở hơn là vẫn tiếp tục làm vá lốp xe, hàng ngày tiếp xúc với dầu nhớt", Hậu khẳng định.

Hoàng cũng coi trải nghiệm du học là vô giá, giúp anh phát triển bản thân và thấu hiểu hơn về công việc chăm sóc người già. Anh dự định tiếp tục theo đuổi nghề điều dưỡng nếu trở về Việt Nam, mang theo những bài học quý báu từ hành trình này.