Du học sinh Úc bật khóc vì nhớ nhà, hủy kế hoạch Tết để về Việt Nam
Du học sinh Úc bật khóc vì nhớ nhà, hủy Tết về Việt Nam

Du học sinh Úc bật khóc vì nhớ nhà, hủy kế hoạch Tết để về Việt Nam

Là một du học sinh đang theo đuổi ước mơ y khoa tại Canberra, thủ đô nước Úc, tôi đã trải qua bốn năm xa nhà với những thử thách không ngừng. Con đường học tập dài và đầy khó khăn khiến mọi quyết định, kể cả việc "ăn Tết", đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Canberra chỉ có khoảng 330.000 dân, và cộng đồng người Việt ở đây lại càng nhỏ bé. Đối với tôi, không khí Tết tại đây chỉ thoáng qua trong đêm giao thừa, rồi sáng hôm sau mọi người lại quay về với công việc thường nhật.

Kế hoạch đi Melbourne và những áp lực dồn nén

Vì thế, năm nay, tôi và một chị bạn cùng nhà đã lên kế hoạch đến Melbourne để "ăn Tết". Qua lời kể của bạn bè về cộng đồng người Việt đông đúc và những phong tục Tết được gìn giữ tại đây, chúng tôi háo hức sắp xếp một lịch trình bảy ngày sáu đêm cho dịp Tết Nguyên đán. Tuy nhiên, bốn năm ở Úc, tôi gần như chỉ xoay quanh việc học và làm thêm để trang trải sinh hoạt phí, chưa từng đặt chân đến Melbourne dù luôn dành dụm tiền với hy vọng một ngày về Việt Nam.

Để có đủ chi phí cho chuyến đi, tôi đã đặt vé máy bay và khách sạn từ sớm, đồng thời tăng ca làm thêm nhiều nhất có thể từ đầu kỳ nghỉ hè. Với vị trí nhân viên phục vụ, tôi di chuyển liên tục trong suốt những ca làm tám tiếng. Ở chỗ làm, có hai người bạn Việt Nam cũng tăng ca để về Việt Nam ăn Tết. Họ kể về những dự định sắp tới, khiến tôi càng thêm nôn nao và cảm thấy lạc lõng khi nghe bạn bè bàn tán về những chuyến đi Tết tại quê nhà.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Bước ngoặt: Kết quả thi và nỗi nhớ nhà òa vỡ

Sau một ca làm dài và mệt mỏi, tôi nhận được email từ trường thông báo rằng tôi đã không đạt trong một bài kiểm tra cuối kỳ và sẽ phải thi lại vào thời điểm chưa xác định. Sự thất vọng với bản thân, áp lực công việc dồn nén, cảm giác bị bỏ lại, và trên hết là nỗi nhớ nhà, nhớ Tết bấy lâu, đã khiến tôi òa khóc. Tôi mếu máo nói với chị bạn rằng tôi chỉ muốn về Việt Nam ăn Tết, muốn được ở cạnh gia đình, được đi mua cây với ba, được bà lì xì ngày đầu năm. Có lẽ vì thấy tôi quá nhếch nhác và tội nghiệp, hoặc cũng vì chị đang nhớ Việt Nam, chị đã không chần chừ đồng ý: Chúng tôi sẽ về Việt Nam đón Tết.

Trở về Việt Nam và những khoảnh khắc ấm áp

Không khí Tết ở Việt Nam vẫn nhộn nhịp, nhưng sau Covid-19, tôi cảm nhận nó đã khác đi đôi chút. Những ngày cuối năm, ba chở tôi về quê tảo mộ ông bà, rồi cùng đi chợ Tết. Con đường bán đồ trang trí sáng rực đèn, những gian hàng cây kiểng san sát, và tiếng mời gọi khách rộn ràng khắp nơi. Ở nhà, tôi và hai em được giao lau dọn bàn thờ, bày mâm ngũ quả, hoa và bánh trái. Ba thì tất bật trong bếp, chuẩn bị những món quen thuộc như thịt kho hột vịt, canh khổ qua, giò chả, và bánh chưng, tạo nên một mâm cỗ chiều 29 Tết đầy hương vị ba miền.

Mùng một Tết, gia đình tôi vẫn giữ thói quen đi chùa lễ Phật, ăn bữa chay buổi sáng, rồi thăm họ hàng và thắp nhang cúng tổ tiên. Buổi trưa, cả nhà quây quần bên mâm cơm đầu năm mới. Tuy nhiên, tôi vừa kịp ăn xong đã phải lặng lẽ gói ghém hành lý để chuẩn bị cho chuyến bay lúc 7 giờ 30 tối quay lại Úc. Tại sân bay, tôi nhận ra không chỉ mình phải rời đi ngay dịp Tết; có những người trẻ khác cũng kéo vali khi mùa xuân vừa bắt đầu. Khi máy bay lăn bánh, tôi vội nhắn tin tạm biệt ba và hai em, rồi bật khóc.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Quay lại Úc và cảm giác chưa trọn vẹn

Đặt chân trở lại Úc, tôi thấy con đường về nhà dài hơn mọi khi. Căn nhà tôi gắn bó đã đóng cửa hai tuần, và tôi lập tức dọn dẹp, tưới cây, rồi chuẩn bị cho bài kiểm tra vào ngày hôm sau. Dù hoàn thành tất cả, cảm giác như tôi vẫn chưa thật sự quay lại, trong đầu vẫn là những ngày Tết ở Việt Nam. Sau khi thi xong, tôi chạy xe đến khu phố Việt - Hoa ở Canberra để tìm chút không khí Tết, nhưng nhiều hàng quán đã đóng cửa vì chủ về quê. Tôi vào một quán ăn gia đình người Hoa còn mở, gọi một tô mì vịt khô ăn kèm sủi cảo, và bất chợt nhớ bữa sáng đầu tiên ăn cùng ba ở Việt Nam cũng là mì sủi cảo, khiến mũi cay xè.

Bốn năm ở Úc đã khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng cũng giúp tôi hiểu rằng, khi ở cạnh gia đình, tôi vẫn chỉ là một đứa con bé bỏng. Ngày bé, tôi luôn mơ được đi thật xa để khám phá những chân trời mới, nhưng khi thật sự đến nơi từng mơ ước, tôi lại luôn muốn quay về nơi mình sinh ra và lớn lên. Càng đi xa nhà, tôi càng hiểu rằng, Tết không chỉ là những câu chúc, phong tục đẹp, hay tiếng cười; mà còn là khoảng thời gian những người thân trong gia đình được ở bên cạnh nhau, dù chỉ trong thoáng chốc.