Bùng nổ phim ngắn Trung Quốc và những mặt tối đáng báo động
Thị trường phim ngắn tại Trung Quốc đang trải qua giai đoạn phát triển nóng với tốc độ chóng mặt. Theo số liệu từ Sina, quy mô của dòng phim này đã đạt 90 tỷ NDT vào năm 2025, tăng mạnh 78% so với con số 50,5 tỷ NDT của năm 2024. Trong khi đó, phim điện ảnh truyền thống tuy đạt doanh thu 51,8 tỷ NDT (khoảng 7,4 tỷ USD) nhưng chi phí sản xuất lại cao hơn rất nhiều. Điều này khiến không chỉ các nhà sản xuất đổ xô đầu tư vào phim ngắn, mà cả diễn viên cũng cạnh tranh khốc liệt để giành lấy cơ hội làm việc trong lĩnh vực đầy tiềm năng này.
Môi trường sản xuất hỗn loạn và nỗi đau của nữ diễn viên
Tuy nhiên, sự bùng nổ này đi kèm với nhiều hệ lụy nghiêm trọng. Môi trường sản xuất phim ngắn thường thiếu sự hoàn thiện về tiêu chuẩn, tính ổn định kém, tạo điều kiện cho nhiều đoàn phim lợi dụng kẽ hở để sản xuất các tác phẩm chất lượng thấp, quỵt lương diễn viên, và duy trì một môi trường làm việc thiếu lành mạnh. Đặc biệt, các nữ diễn viên thường xuyên trở thành nạn nhân của những hành vi xâm phạm thân thể và bị đánh đổi danh dự chỉ để có cơ hội đóng phim.
Vụ việc chấn động gần đây xảy ra trong bộ phim ngắn đang hot có tên "Trọng sinh về trước khi bị tráo con". Khán giả đã phát hiện một cảnh quay trong đó nữ diễn viên bị bắt cóc, và bạn diễn nam đã lợi dụng tình huống này để đụng chạm vào vòng một của cô. Hành động này bị nghi ngờ là cố tình, vì trước đó tay của diễn viên nam để ở vị trí thấp hơn. Sau khi bị người xem phản ánh mạnh mẽ, đoàn phim đã buộc phải xóa cảnh quay gây tranh cãi này. Theo trang 163, đây không phải là trường hợp hiếm hoi khi nữ diễn viên bị đụng chạm cơ thể ngay trước máy quay. Ngay cả những ngôi sao lớn như Triệu Lệ Dĩnh và Lưu Diệc Phi cũng từng rơi vào tình huống khó chịu khi quay cảnh đông người, nơi khó kiểm soát hết hành vi của các diễn viên quần chúng.
Áp lực tốc độ và sự thờ ơ với an toàn
Quy trình sản xuất phim ngắn thường diễn ra cực kỳ gấp rút, với mỗi dự án chỉ được quay trong vòng 7 đến 15 ngày. Đạo diễn liên tục yêu cầu đẩy nhanh tốc độ, khiến việc đảm bảo an toàn cho các nữ diễn viên thường bị xem nhẹ. Một diễn viên phim ngắn đã chia sẻ: "Với các đạo diễn, ai cản trở tiến độ quay phim của họ đều bị coi là tội đồ. Diễn viên không được phép ốm, không được tỏ ra khó chịu. Ngay cả khi có khiếu nại, cũng chẳng ai giải quyết". Các đoàn phim ngắn thường được thành lập nhanh chóng và giải tán sớm, những sự cố xảy ra thường bị giải quyết qua loa để tập trung thời gian cho các dự án khác. Do đó, nhiều nữ diễn viên buộc phải nhẫn nhịn chịu thiệt thòi, vì nếu lên tiếng, họ có nguy cơ bị loại bỏ khỏi đoàn phim hoặc thậm chí bị tẩy chay khỏi ngành.
Xu hướng trang phục hở hang và sự bóc lột tinh vi
Theo Sina, vấn đề không dừng lại ở việc bị đụng chạm vào vị trí nhạy cảm. Các nhà sản xuất phim ngắn đang chạy theo xu hướng nguy hiểm: "mỗi tấc quần áo ngắn đi là thêm hàng triệu lượt xem". Những bộ trang phục vốn bị cấm trong phim dài tập truyền thống nay được tận dụng triệt để để thu hút khán giả ở mảng phim ngắn. Không khó để bắt gặp những bộ đồ cổ trang hở bạo, không phù hợp với bối cảnh nhân vật hay tiêu chuẩn quay phim, xuất hiện tràn lan trên màn hình dọc. Các diễn viên nữ thường bị ép buộc phải mặc những trang phục mát mẻ, phản cảm nhằm tăng lượng xem.
Việc biến cơ thể phụ nữ thành công cụ thu hút khán giả bị chỉ trích là hành vi hạ thấp nữ giới. Tuy nhiên, phần lớn nữ diễn viên phim ngắn là những nghệ sĩ ít tên tuổi, không có tiếng nói, địa vị, và thường thiếu sự hỗ trợ từ công ty quản lý. Họ phụ thuộc hoàn toàn vào đoàn phim, bị kiểm soát bởi nhân viên ê-kíp, và buộc phải chấp nhận những yêu cầu quá mức từ đạo diễn để giữ công việc.
Môi trường làm việc nguy hiểm và lương bèo bọt
Bên cạnh đó, môi trường quay phim ngắn thường không đảm bảo an toàn cho diễn viên. Một ví dụ điển hình là vụ việc một nữ nghệ sĩ tố cáo đoàn phim để em bé sơ sinh dầm mưa nhiều giờ liền. Khi cô yêu cầu thay thế bằng đạo cụ búp bê, đạo diễn đã từ chối vì lo ngại tốn thời gian và mất đi tính chân thực. Đáng chú ý, đứa trẻ chỉ được trả 800 NDT (khoảng hơn 3,5 triệu đồng) cho vài tiếng chịu đựng điều kiện khắc nghiệt, một mức thù lao mà khán giả cho rằng có thể đe dọa tính mạng của trẻ sơ sinh.
Một số chuyên gia trong ngành nhận định rằng ngành công nghiệp phim ngắn rất khắc nghiệt. Các nữ diễn viên phải bỏ nhiều công sức, thức đêm để chạy theo tiến độ, nhưng mức lương nhận được lại cực kỳ bèo bọt. Chỉ có những ngôi sao đã có chút danh tiếng mới nhận được thù lao xứng đáng. Hơn nữa, với khoảng 90 bộ phim ngắn được ra mắt mỗi ngày, quá trình đào thải diễn ra cực nhanh, khiến hiếm có ngôi sao nào có thể trụ vững trên đỉnh cao quá ba năm.
Nội dung gây tranh cãi và kêu gọi quản lý chặt chẽ
Không chỉ dừng lại ở vấn đề môi trường làm việc, nhiều bộ phim ngắn còn sử dụng nội dung gây tranh cãi để thu hút sự chú ý. Ví dụ, một số phim mô tả cảnh bé gái 7 tuổi kết hôn với người đàn ông gần 30 tuổi, bị chỉ trích là cổ xúy hành vi ấu dâm và làm lệch lạc nhận thức của khán giả. Những nội dung này đi ngược lại đạo đức xã hội và tạo tiền lệ xấu về việc kiểm soát kịch bản lỏng lẻo.
Theo trang 163, cả diễn viên tham gia đóng phim ngắn lẫn khán giả đang liên tục kêu gọi các cơ quan quản lý nghệ thuật nhanh chóng hoàn thiện quy định tiêu chuẩn và tăng cường giám sát gắt gao môi trường làm việc trong ngành. Điều này nhằm bảo vệ quyền lợi của nghệ sĩ, đặc biệt là các nữ diễn viên, và đảm bảo sự phát triển lành mạnh cho thị trường phim ngắn đầy tiềm năng nhưng còn nhiều rủi ro này.



