Chỉ sau hơn một tháng nhắn tin trên Facebook, tôi tưởng mình đã tìm được chân ái, nhưng buổi hẹn đầu tiên ngoài đời đã khiến tôi ngỡ ngàng. Câu chuyện được chia sẻ trên Thanh Niên Việt, thu hút sự chú ý của nhiều người về thực tế phũ phàng của hẹn hò online.
Mối tình online tưởng như hoàn hảo
Sau gần 2 năm độc thân, tôi quyết định thử mở lòng qua mục hẹn hò trên Facebook. Bạn bè khuyên rằng quen nhau qua mạng là chuyện bình thường, miễn là biết tìm hiểu kỹ. Vài tuần sau, tôi ghép đôi với một người đàn ông hơn tôi 3 tuổi. Ảnh đại diện hiền lành, công việc ổn định, cách nói chuyện lịch sự. Điều khiến tôi có thiện cảm là anh không nhắn những câu xã giao cho có. Mỗi tối, hai đứa dành cả tiếng đồng hồ trò chuyện về công việc, gia đình, quan điểm sống. Anh luôn nói những điều rất đúng ý tôi, thích người sống đơn giản, coi trọng gia đình, không đặt nặng vật chất. Tôi nghĩ cuối cùng mình đã gặp được người cùng tần số.
Buổi hẹn đầu tiên: Từ hy vọng đến thất vọng
Chúng tôi hẹn gặp vào một chiều cuối tuần. Lúc nhìn thấy anh ngoài đời, tôi khá yên tâm vì anh không khác ảnh trên Facebook. Nhưng chỉ khoảng nửa tiếng sau, tôi bắt đầu thấy có điều gì đó không giống những gì mình từng cảm nhận qua màn hình điện thoại. Đầu tiên là cách anh nói chuyện với nhân viên phục vụ. Chỉ vì ly nước mang ra chậm vài phút, anh đã tỏ thái độ khó chịu, giọng gay gắt đến mức cô bé phục vụ liên tục xin lỗi. Tôi ngồi đối diện mà thấy ngượng. Anh quay sang giải thích rằng mình là khách hàng, họ là nhân viên phục vụ, chất lượng phục vụ tốt thì sẽ giữ được chân khách. Nghe thì đúng bài bản, nhưng tôi không thoải mái.
Những dấu hiệu đáng ngờ khác
Gần như cả buổi gặp, anh nói rất nhiều về bản thân: từ mức lương, chiếc xe đang đi, những chuyến du lịch từng trải nghiệm đến việc có nhiều người theo đuổi nhưng anh chưa chọn ai. Mỗi lần tôi định kể chuyện của mình thì anh lại cắt ngang để nói tiếp. Tôi tự nhủ có thể vì lần đầu gặp nên anh hơi hồi hộp. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất xảy ra lúc thanh toán. Anh chủ động thanh toán tiền cà phê rồi quay sang nói: "Tí đi ăn thì đến lượt em trả nhé". Lúc này, tôi chẳng còn tâm trí nào ngồi ăn với anh. Tôi cầm hóa đơn cà phê lên xem, thấy hết 120 ngàn nên lấy ví gửi lại anh 100 ngàn (vì không có tiền lẻ) và nói: "Em chợt nhớ ra mình có chút việc chưa làm xong nên em phải quay lại công ty. Em gửi lại anh tiền nước của em". Rồi tôi bỏ đi thẳng, anh gọi với theo nhưng tôi đã vẫy taxi.
Kết thúc và bài học
Tối hôm đó, tin nhắn của anh vẫn đều đặn. Anh hỏi tôi có thấy buổi gặp vui không, còn nói muốn lên kế hoạch cho lần hẹn thứ hai. Tôi không nghĩ anh là người xấu. Có thể với nhiều người, những chuyện hôm ấy đều bình thường. Nhưng chỉ trong vài tiếng gặp mặt, tôi thấy được nhiều điều mà hơn một tháng nhắn tin không thể hiện ra. Cách anh đối xử với người phục vụ, thói quen chỉ nói về bản thân và sự khác biệt giữa lời nói với hành động khiến tôi nhận ra mình đã vô tình xây dựng một hình ảnh quá đẹp về đối phương chỉ qua những dòng tin nhắn. Tôi lịch sự cảm ơn anh và nói rằng có lẽ cả hai chỉ phù hợp làm bạn. Anh tỏ ra rất ngạc nhiên vì không hiểu mình đã sai ở đâu. Còn tôi nhận ra một điều đơn giản: mạng xã hội có thể giúp hai người tìm thấy nhau, nhưng chỉ một buổi gặp ngoài đời mới đủ để biết họ có thực sự hợp nhau hay không.



