Hành trình kiên trì của người thầy piano giữa cao nguyên
Hơn hai thập kỷ trước, sau khi hoàn thành chương trình học chuyên sâu, nhạc sĩ, Thạc sĩ Trương Hữu An đã đưa ra quyết định táo bạo: từ bỏ cơ hội phát triển ở các đô thị lớn để trở về quê hương Đắk Lắk. Khi ấy, piano vẫn còn là một nhạc cụ xa lạ tại vùng đất vốn nổi tiếng với những bản sắc văn hóa dân gian như chiêng, trống và các nhạc cụ truyền thống.
Lớp học đầu tiên của thầy chỉ có vài học viên nhỏ, phòng học thiếu thốn đủ điều, nhưng niềm tin và quyết tâm thì luôn tràn đầy. Thầy An không đơn thuần dạy kỹ thuật ngón đàn, mà còn truyền dạy cách lắng nghe sâu sắc từng nhịp điệu, rèn luyện sự kỷ luật trong luyện tập và tinh thần lao động bền bỉ phía sau ánh đèn sân khấu rực rỡ.
Xây dựng nền móng âm nhạc bài bản cho Tây Nguyên
Với thầy, việc đào tạo piano không phải là một phong trào nhất thời, mà là một hành trình dài hơi nhằm xây dựng nền tảng học thuật vững chắc cho thế hệ trẻ nơi đây. Năm 2009, ở độ tuổi còn rất trẻ, Trương Hữu An đã vinh dự được kết nạp vào Hội Nhạc sĩ Việt Nam. Sự ghi nhận này không chỉ là thành tựu cá nhân, mà còn khẳng định hướng đi đúng đắn trong việc phát triển nền tảng âm nhạc chuyên nghiệp tại Tây Nguyên.
Từ căn phòng nhỏ bé ngày nào, phong trào học piano ở Buôn Ma Thuột dần hình thành và lan tỏa mạnh mẽ. Những học trò đầu tiên của thầy đã trưởng thành, thi đỗ vào các nhạc viện lớn trong nước. Đáng chú ý, nhiều em sau khi tốt nghiệp lại lựa chọn quay về quê hương, tiếp tục đứng lớp, mở trung tâm và dìu dắt thế hệ sau.
Những câu chuyện thành công đầy cảm hứng
Cô giáo Nguyễn Thị Kim Quý là một trong những học trò tiêu biểu như thế. Những năm còn theo học, tuần nào cô cũng kiên trì đi xe buýt từ nhà ra phố để đến Trung tâm An Piano. Sau khi tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Huế, cô Quý đã trở về huyện Krông Păk, mở trung tâm đào tạo âm nhạc riêng, tiếp tục truyền đi sự nghiêm túc, kỷ luật và tình yêu với từng phím đàn. Đó chính là vòng tròn lặng lẽ được nối dài – từ người thầy đến học trò, rồi từ học trò lại trở thành người thầy mới.
Với Hoàng Kim Gia Bảo, hành trình lại mở ra theo một hướng khác. Từ những phím đàn đầu tiên dưới sự dẫn dắt của thầy An, em đã vươn ra thế giới, học tập tại Hungary và Anh, giành nhiều giải thưởng quốc gia và quốc tế về piano. Phía sau những tấm huy chương rực rỡ là hàng nghìn giờ luyện tập miệt mài và sự đồng hành thầm lặng của người thầy luôn đứng phía sau sân khấu.
Thành tựu và sự kiện nổi bật
Năm 2025, Liên hoan Piano toàn quốc được tổ chức tại Buôn Ma Thuột đã quy tụ gần 1.000 thí sinh đến từ gần 30 tỉnh, thành trên cả nước. Giữa vùng đất vốn quen thuộc với tiếng chiêng, một không gian âm nhạc hàn lâm được thiết lập một cách trang trọng và chuyên nghiệp.
Trước đó, vào năm 2019, khi Nhạc viện Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp cùng Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Khánh Hòa tổ chức cuộc thi “Tài năng miền Trung”, 11 học sinh của Trung tâm An Piano Đắk Lắk tham dự thì có tới 9 em giành giải Nhất và Nhì ở các bảng thi. Kết quả ấn tượng này không chỉ là thành tích tại một cuộc thi, mà còn là minh chứng rõ ràng cho nền tảng đào tạo bài bản đã được xây dựng bền bỉ suốt nhiều năm qua.
Sự phát triển mạnh mẽ của phong trào piano
Hiện nay, riêng tại thành phố Buôn Ma Thuột đã có hơn 40 trung tâm đào tạo âm nhạc, phần lớn tập trung vào piano. Điều đáng quý không chỉ nằm ở con số, mà còn ở sự gắn kết chặt chẽ của những người làm nghề. Piano không hề thay thế âm nhạc dân gian Tây Nguyên, mà song hành cùng nó, tạo nên sự đa dạng và phong phú trong đời sống văn hóa vùng đất.
Chiêng và piano – hai nhạc cụ thuộc bộ gõ tưởng chừng xa cách nhưng lại rất gần gũi, cùng tồn tại hài hòa trong đời sống văn hóa nơi đây. Hai mươi năm, hàng nghìn giờ giảng dạy, nhiều thế hệ học trò đã trưởng thành. Giá trị lớn nhất của Trương Hữu An không nằm ở danh vị hay sự kiện, mà ở sự nhất quán với lựa chọn của mình: ở lại. Ở lại để gieo hạt, ở lại để dựng nền, ở lại để tiếng piano vút lên giữa cao nguyên.
Chiều xuống phố núi, gió thổi qua những rẫy cà phê xanh mướt. Trong một ngôi nhà nhỏ, tiếng piano vang lên – có thể còn ngập ngừng, có thể đã tròn đầy cung bậc. Và phía sau những thanh âm ấy là hành trình bền bỉ của một người thầy đã chọn trở về, viết nên bản hòa âm giữa mênh mang, xôn xang nắng gió của quê hương mình.



