NATO mới: Chi tiêu quốc phòng tăng vọt, châu Âu hai tốc độ
NATO mới: Chi tiêu quốc phòng tăng vọt, châu Âu hai tốc độ

Tổng Thư ký NATO Mark Rutte, phát biểu trước thềm Hội nghị thượng đỉnh NATO tại Ankara (Thổ Nhĩ Kỳ), khẳng định các quốc gia thành viên vẫn giữ lời hứa tăng chi tiêu quốc phòng. Tuy nhiên, tiến độ còn chưa đồng đều và việc thúc đẩy chi tiêu quốc phòng đã tạo sức ép lớn lên ngân sách của một số quốc gia.

Mức chi tiêu kỷ lục và mục tiêu 5% GDP

Theo ông Rutte, khoản chi tiêu mới trong năm 2025 đã lớn hơn năm trước, lên tới 139 tỷ USD. Các nước vẫn “cam kết mạnh mẽ” để đạt được mục tiêu chi tiêu quốc phòng tương đương 5% GDP đúng thời hạn. Dưới áp lực từ Tổng thống Mỹ Donald Trump, tại Hội nghị thượng đỉnh năm 2025 tại Hague (Hà Lan), các thành viên NATO đã nhất trí tăng mức sàn cam kết lên 5% GDP vào năm 2035, gấp hơn hai lần mức chi tổng thể của các nước châu Âu và Canada năm 2025. Trong đó, 3,5% dành cho quốc phòng cốt lõi và 1,5% cho an ninh, hạ tầng trọng yếu.

Châu Âu hai tốc độ trong tái vũ trang

Việc thực thi quy định sàn chi tiêu quốc phòng đang đẩy châu Âu vào tình trạng “hai tốc độ”: Một phe do Đức cùng các quốc gia Bắc và Đông Âu dẫn đầu tăng chi tiêu; phe còn lại gồm cả một số nước lớn vẫn đang loay hoay tìm nguồn lực tài chính thích hợp. Reuters dẫn dự thảo ngân sách đang được Chính phủ Đức thảo luận cho thấy, Đức vận dụng quy định cho phép miễn trừ các khoản mục quốc phòng khỏi các giới hạn vay nợ nghiêm ngặt để tăng gấp đôi chi tiêu lên hơn 200 tỷ euro (228,38 tỷ USD) từ nay đến năm 2030. Ba Lan, Litva và Estonia cũng đang trên lộ trình đạt mục tiêu, trong đó Ba Lan dành 4,3% GDP cho chi tiêu quốc phòng vào năm 2025. Dù gặp khó khăn về ngân sách, Italy cũng tuyên bố nâng chi tiêu quốc phòng cốt lõi lên 2,8% GDP vào năm 2026.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Khó khăn tại các nước lớn: Anh, Pháp, Tây Ban Nha

Ở những quốc gia khác, nỗ lực đáp ứng mục tiêu sàn ngân sách quốc phòng lại gặp trở ngại, về cả khía cạnh chính trị và tài chính. Tuần trước, Anh đã công bố kế hoạch chi thêm 15 tỷ bảng Anh (khoảng 20 tỷ USD) cho quốc phòng, một phần được tài trợ bằng cách cắt giảm chi tiêu ở những lĩnh vực khác. Tuy nhiên, kế hoạch đã bị các chính trị gia đối lập và các cựu lãnh đạo quân đội chỉ trích vì không có lộ trình cụ thể đáp ứng cam kết của Anh với NATO là chi 3,5% GDP vào năm 2035. Trong khi đó, việc chi tiêu quân sự cao hơn là vấn đề nhạy cảm, không được lòng nhiều cử tri trước thềm các cuộc bầu cử ở châu Âu sắp tới. Chẳng hạn, tháng 4 vừa qua, Chính phủ Pháp đã công bố kế hoạch nâng chi tiêu quốc phòng lên 2,5% GDP vào năm 2030, từ mức 2% GDP hiện nay. Tuy nhiên, trong bối cảnh Pháp đang nỗ lực đưa thâm hụt ngân sách tổng thể phù hợp quy định của Khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone), kế hoạch tăng chi tiêu quốc phòng trở thành mục tiêu ngân sách đẩy rủi ro trước thềm cuộc bầu cử tổng thống vào năm 2027. Chính phủ Tây Ban Nha đến nay vẫn giữ nguyên lập trường từ chối chi hơn 2,1% GDP cho quốc phòng. Giới chức NATO còn chưa chắc chắn về tuyên bố của CH Czech, Slovenia và Albania đã hoàn thành và vượt mục tiêu cũ là chi tiêu 2% GDP cho quốc phòng.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Áp lực toàn diện và sự đánh đổi kinh tế

Không chỉ là sức ép về nguồn lực, theo giới quan sát, mục tiêu mới về chi tiêu quốc phòng của NATO trên thực tế đã tạo ra một cuộc chuyển giao gánh nặng quân sự mang tính lịch sử, đặt châu Âu dưới áp lực toàn diện từ kinh tế, chính trị đến cấu trúc công nghiệp quốc phòng. Việc phải dịch chuyển dòng tiền khổng lồ sang quốc phòng buộc các chính phủ châu Âu phải đối mặt những lựa chọn đánh đổi khắc nghiệt về mặt kinh tế. Để có ngân sách cho quân sự, các nước phải giảm chi tiêu cho y tế, giáo dục, an sinh xã hội và các dự án chuyển đổi xanh. Với nhiều quốc gia Nam Âu, như Italy hay Tây Ban Nha, vốn có mức nợ công cao và tăng trưởng kinh tế chậm, ép buộc tăng chi tiêu quốc phòng lên mức kỷ lục có thể đẩy ngân sách của những nước này vào trạng thái cực kỳ căng thẳng, thậm chí cận kề nguy cơ khủng hoảng nợ công.

Rạn nứt nội bộ và thế tiến thoái lưỡng nan của châu Âu

Trên thực tế, áp lực từ mục tiêu mới của NATO đang tạo ra một “châu Âu hai tốc độ” trong việc tái vũ trang. Nhóm dẫn đầu, gồm các quốc gia sát sườn vùng xung đột như Ba Lan, các nước Baltic và Bắc Âu, đang tăng tốc rất nhanh và có khả năng cao đạt được các mục tiêu mới. Trong khi đó, nhóm tụt hậu, như các nền kinh tế lớn như Italy hay Tây Ban Nha, lại chật vật theo đuổi hoặc công khai phản đối các mục tiêu quá cao. Sự bất đồng nội bộ làm rạn nứt tính đồng thuận truyền thống của NATO. Liên tục gây áp lực về bước chuyển “NATO 3.0”, Mỹ muốn châu Âu gánh vác phần lớn trách nhiệm phòng thủ thông thường và Mỹ giảm bớt sự hiện diện tại “lục địa già”. Áp lực lớn về tự chủ đang đặt châu Âu trước thế tiến thoái lưỡng nan: Nếu chi tiền để mua vũ khí từ các nhà thầu Mỹ nhằm mục đích tích hợp nhanh vào hệ thống của NATO, châu Âu tiếp tục phụ thuộc Mỹ. Nếu nỗ lực tự chủ bằng quy định ưu tiên nhà thầu nội địa, châu Âu chắc chắn vấp phải sự phản đối từ phía Mỹ.